Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?


Trả lời: Mason Poepperling, con nghiện phim nghiệp dư tự phong.


Hãy cùng nhớ lại những thứ điên khùng nhất mà Freddy Mercury đã từng làm khi còn sống:

1. Ông từng cải trang cho công chúa Diana thành người đồng tính để đưa cô tới một quán bar đồng tính.

2. Trong album riêng của mình, Mr Bad Guy, ông có viết lời tựa thế này: “Album này được dành cho con mèo Jerry của tôi. Cả Tom, Oscar, Tiffany và những người yêu mèo khắp giải ngân hà nữa. !#$%#^ bọn còn lại!”

3. Ông viết bài “Crazy Little Thing Called Love” khi đang tắm. Khi đang trong phòng tắm, Freddy chợt nảy ra cảm hứng, thế là ông cho người mang đàn piano đến bồn tắm để sáng tác.”

4. Khi Brian May nói rằng Freddy không thể ghi âm bài “The Show Must Go On” bởi lúc đó ông đã yếu đến mức không đi nổi, thì Freddy làm một hụm vodka, và nói “Anh sẽ làm nó cưng ạ.” Brian không còn gì để nói.

5. Do quá lo lắng rằng ý tưởng trong đầu sẽ biến mất trước khi ông kịp ghi lại, Mercury đã cho lắp đàn piano ở đầu giường! Không chỉ có vậy, cái đàn đó còn có 2 đầu, để ông thậm chí không cần phải quay người lại để chơi đàn.

6. Khi một khán giả hét lên phỉ báng trong một buổi diễn của Queen, ông cho dừng buổi diễn lại, lệnh cho đội kỹ thuật chiếu đèn vào người đó, và nói “Cưng nói lại anh nghe cái.” Người đó im lặng.

7. Ông từng đến một buổi tiệc mang theo một đám người lùn đội trên đầu những cái khay chứa ma tuý.

“Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?” thì tôi nghĩ là không. Tôi cho rằng bộ phim đó đã giảm nhẹ đi sự điên khùng thật sự của ông. Dù tôi phải công nhận, rằng màn trình diễn của Rami Malek đã mang đến thành công cho phim, và việc anh phải diễn như vậy là để giữ cho nhịp phim ổn định và giữ được đánh giá PG-13.


Bản dịch: Trung Nguyen - Quora Vietnam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2311671755732614/

Nếu 50 người đang nắm tay nhau và bị sét đánh, liệu dòng điện có chạy qua hết bọn họ không?

Trả lời bởi Glen Helgeland, đã học Robotics ở Đại học Công nghệ Swinburne


Dòng điện khá là lười biếng.

Nó sẽ luôn tìm con đường ngắn nhất, dễ nhất, trực tiếp nhất để đi tới nơi nó cần đi.

Viễn cảnh 1

Trong trường hợp này, tia sét đang hướng thẳng xuống đất, tập trung lo chuyện của nó. Đột nhiên nó gặp phải 50 ứng viên giải thưởng Darwin, ướt nhẹp, đứng giữa đồng trống, và nắm tay nhau giữa một cơn bão.

Toàn bộ 100,000,000 volt của tia sét đánh trúng người chơi thứ nhất ngay đỉnh đầu. Dòng điện lập tức nhận ra chân của người này đang chạm đất và nó chạy ngay về hướng đó. Một vài electron (mà trong trường hợp này là rất nhiều) không được thông báo về hướng di chuyển, hoặc là bị mắc kẹt trong dòng electron đang hướng về đôi chân của người thứ nhất, chúng quyết định chạy lắt léo qua người thứ hai. Điều này tiếp diễn dọc theo hàng người cho tới khi toàn bộ số electron trong dòng điện tới được nơi chúng cần tới, và số electron mỗi người nhận sẽ càng giảm khi họ càng đứng xa người thứ nhất.

Kết quả - Người chơi thứ nhất tái chín cho tới chín đều, trong khi người thứ bốn mươi chín và năm mươi sẽ nhìn như trong ảnh.



Viễn cảnh 2

Hãy cùng tiến thêm bước nữa, nhân danh... à thì... khoa học.

Chúng ta giờ nhúng hết toàn bộ người chơi trò này trong nước muối để tăng độ dẫn điện. Chúng ta cho người thứ nhất cầm một cây gậy gôn và chĩa thẳng lên trời, vì khoa học.
Giờ thì tới phần khó nhằn, đó là cho tất cả trừ người cuối cùng nhảy lên cùng một lúc trong khi vẫn nắm tay nhau. Chúng ta cho họ nhảy đi, nhảy lại, và nhảy mãi cho tới khi cây gậy đánh gôn lọt vào mắt xanh của Thần Sấm.

Các electron bây giờ sẽ đi qua tất cả mọi người, để trở về mặt đất qua đôi chân của người cuối cùng. Một vài electron thông minh hoặc mất kiên nhẫn sẽ hợp tác với nhau để phóng ra các tia chớp nhỏ từ chân những người không nhảy đủ cao, nhưng nhìn chung thì hầu hết dòng điện sẽ đi qua tất cả mọi người.

Kết quả - Năm mươi cái xác, chín vừa, kết dính nhau qua những bàn tay. Điện trở của chừng này người sẽ đủ lớn để họ sáng trưng như dây tóc bóng đèn ngày xưa, trong chốc lát, nhưng đẹp tuyệt vời. Nếu có người quay clip lại thì nó sẽ bay lên mục Trending trên YouTube.

Kết luận

Đức tin là một thứ vô cùng mạnh mẽ, nhưng đứng ngoài trời giữa một cơn bão và hát Thánh ca chắc không phải là cách tốt nhất để thử nó.

___________
Source: https://qr.ae/TWX7ZH
Bài dịch của bạn James Nguyen, được đăng trong Group Quora Việt Nam:
https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2310729375826852/

Ngôn ngữ lập trình nào là tốt nhất để phát triển một trang web có thể mở rộng tới hơn 100 triệu người dùng?

Nếu bạn muốn mở rộng quy mô, câu hỏi nên là về những ngôn ngữ không nên sử dụng.

Đừng sử dụng Ruby, đặc biệt là Rails. Ruby on Rails nói riêng rất chậm nên việc xử lý toàn bộ tải có thể tốn 100 lần. Chẳng hạn, điều đó có thể có nghĩa là chênh lệch giữa $50.000/ tháng chi phí máy chủ so với $500/tháng.

Không sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào không hỗ trợ các kiểu dữ liệu tĩnh (static type). Các kiểu dữ liệu tĩnh rất quan trọng để giúp bạn quản lý sự phức tạp trong bất kỳ hệ thống nào. [1]

Ngoài ra, bạn có thể chọn TypeScript + NodeJS, Go, Java hoặc thậm chí C++. Có những lựa chọn khác nhưng đó là những lựa chọn phổ biến nhất và sự phổ biến rất quan trọng nếu bạn muốn dễ dàng tìm kiếm những người có thể cùng làm việc để xây dựng dịch vụ của bạn. Go và NodeJS (với TypeScript) có lẽ là môi trường cho phép tạo ra năng suất cao nhất trong danh sách đó.

Câu hỏi thực sự cho 100 triệu người dùng là:
  • số người dùng đồng thời/cùng lúc?
  • hay người dùng không thường xuyên (đã đăng ký) chỉ với một nghìn người cùng lúc?

Một nhà phát triển có kỹ năng sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào ở trên có thể viết một ứng dụng máy chủ có thể xử lý vài nghìn người dùng đồng thời mà không có cơ sở hạ tầng đặc biệt (ngoài việc sử dụng cơ sở dữ liệu được quản lý, ví dụ như Amazon DynamoDB hoặc RDS).

Nếu bạn đang xem xét 100 triệu người dùng đồng thời, thì điều đó phụ thuộc rất nhiều vào nhu cầu chính xác của ứng dụng của bạn. Trái ngược với những gì người khác có thể yêu cầu, bạn không thể mong đợi bất kỳ ngôn ngữ hoặc thiết kế nào có thể mở rộng được ngay tức thì bằng cách "chỉ cần ném thêm phần cứng vào là có thể giải quyết vấn đề" nếu bạn không có được một thiết kế đúng đắn. Và đó là chìa khóa. Bạn cần một người có kinh nghiệm về tối ưu hóa và thiết kế kiến trúc máy chủ để không gặp phải thảm họa mở rộng.

Hiện tại, tôi đang làm việc trên một hệ thống với mục tiêu mở rộng là 10 triệu người dùng đồng thời. Khách hàng của tôi trước đây đã bán một doanh nghiệp với giá 50 triệu đô la và họ đã mua một tên miền rất đắt tiền cho dự án này, vì vậy họ có tài nguyên để có được nhiều người dùng. Khi tôi bắt đầu, đã có vấn đề về hiệu suất đối với chỉ một nhúm người dùng (nửa tá người dùng). Bây giờ hệ thống nó đã nhanh hơn và có thể xử lý vài nghìn, nhưng tôi đã có sẵn kế hoạch để mở rộng tới 10 triệu.

Và hơn cả một "ngôn ngữ lập trình đúng đắn", bạn cần có kế hoạch đúng đắn. Bạn không thể chọn nhóm phát triển của mình chỉ dựa trên ngôn ngữ lập trình. Những gì bạn cần là một kiến trúc sư hệ thống đẳng cấp thế giới để có thể hướng dẫn nhóm dự án. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần nhìn vào bảng đo đạc hiệu suất khung của các framework phổ biến[2]. Trong một số trường hợp, có một phạm vi biến đổi hiệu suất hơn 10.000 lần giữa hai framework, ngay cả khi cả hai framework đó đang sử dụng C++. Đó là sự khác biệt giữa $100/tháng và $1M/tháng về chi phí máy chủ, mặc dù cả hai máy chủ đều sử dụng ngôn ngữ nhanh nhất/xịn nhất.

Chọn đúng ngôn ngữ không đảm bảo điều gì cả, chọn đúng kiến trúc hệ thống (và cả kiến trúc sư) là quan trọng nhất.

Ghi chú:


--------------

Điều đáng sợ nhất bạn từng thấy con của bạn làm là gì?

Con gái tôi (năm nay 2 tuổi rưỡi), kể từ khi sinh ra tới giờ thường hay tương tác, nói chuyện và chơi với những “người bạn” vô hình. Con trai tôi(bây giờ 15 tháng tuổi) thì không giống vậy.

Tôi biết nghe nó thật điên rồ, tôi cũng không phải là một người mê tín. Nhưng tôi bắt đầu quan sát và để ý những hành động của con bé khi nó lớn hơn và có thể nói với tôi về những điều ấy. Sau đây là 1 số điều nổi bật:

+ Khi 4 tháng, con bé thường nhìn vào góc phòng của nó và cười một mình. Con bé chỉ ngừng lại khi chúng tôi xen vào.

+ Khi 8 tháng, con bé bắt đầu cười, lảm nhảm và bò về một góc trống vắng trong phòng. Chúng tôi có treo vài cái đèn lồng giấy ở góc đó và nó lắc lư như đang có cơn gió thổi qua. Nhưng quạt đã tắt và không có bất cứ thứ gì di chuyển gần đó cả.

+ Khi 12 tháng, Con bé chơi đùa, nói chuyện và cười với điểm cụ thể trong phòng nhưng không có ai ở đó cả. Thỉnh thoảng con bé còn nói “bạn đây rồiii”.

+ Khi 15 tháng, con bé hay nghịch trái banh dưới cũi một mình, cười và nói “oh chào người anh em thiện lành” và “Banh của bạn đây”. Lúc tôi sinh đứa thứ 2 thì chúng tôi hay gửi con bé ở nhà một người họ hàng. Khi chúng tôi tới đón bé, họ nói với chúng tôi rằng con bé thường hay nói chuyện với cái tủ quần áo, khi họ đóng cửa tủ lại thì con bé liền nói “Khônggg, mở, mở!!!”. Khi họ mở cái tủ quần áo thì con bé nói “ohhh chào đằng ấy, bạn đây rồi!!” và tiếp tục nói chuyện…

+ Khi 24 tháng, con bé nhìn sau lưng tôi khi tôi đang ngủ. Bắt đầu cười và nhìn chăm chú vào thứ gì đó không tồn tại. Rồi con bé nói “Oh chào bố, con yêu bố”. Vấn đề ở đây là bố con bé không có trong phòng và khi anh ấy bước vào thì con bé lại nói “chào bố”. Ông nội của con bé qua đời vào năm 2009 và ông ấy nhìn giống y chang chồng tôi.

+ 2 tháng trước: con bé thường đá vào tường khi đến giờ đi ngủ. Con bé làm vậy để thư giãn trước khi ngủ. Tôi đi đến phòng của 2 đứa để kiểm tra vì con bé thường xuyên đánh thức em trai của mình dậy (cái cũi của con bé nằm ở trong 1 hốc tường, vì vậy tôi lo lắng là nó có thể bị lật nếu con bé đạp đủ mạnh). Cái cũi của con bé nằm cách tường tầm 0.6m(2 ft), còn thằng bé thì vẫn đang ngủ. Tôi đoán rằng con bé đã đá liên tục cho đến khi cái cũi trượt trên tấm thảm và di chuyển ra khỏi cái hốc tường. Còn thằng bé thì đã quá mệt mỏi và chìm sâu vào giấc ngủ, nên dù có cả con tàu chạy qua phòng thì nó cũng chẳng thể tỉnh được.
Tôi chạy về phòng ngủ và gọi chồng tôi dậy, nhờ anh ấy đẩy cái cũi vào lại hốc tường và nhớ kiểm tra lại mọi thứ xem có gì nguy hiểm không. Khi chồng tôi trở lại, anh ấy cười và nói “ohh vui đấy, em gài được anh rồi. Em không cần phải làm anh lo lắng đến vậy khi gọi anh qua kiểm tra bọn trẻ đâu”. Tôi hỏi chồng về cái cũi, anh ấy bảo ổn. Và tôi lại hỏi anh ấy đã di chuyển cái cũi vào vị trí cũ chưa? Nét bối rối hiện trên khuôn mặt chồng tôi và anh ấy nói cái cũi vẫn ở vị trí cũ mà. Tôi lập tức trở lại phòng ngủ của đám trẻ, và cái cũi đã trở lại vị trí cũ của nó như chưa từng xảy ra chuyện gì. Những cái đèn lồng giấy vẫn đang lắc lư một cách quái dị.

+ Một tháng trước: con bé vẫn thường “chơi” với một người vô hình nào đó, điều này là bình thường ở độ tuổi của con bé. Nhưng mà điều đáng sợ ở đây đó là con bé thường nghịch banh với một “ai đó” ở dưới cũi của con bé, cười và nói “đến lượt bạn”.

Những chuyện này xuất hiện ngày càng nhiều, con bé thường “chơi” với “ai đó” theo nhiều cách khác nhau. Chúng tôi thì cũng đã dần quen với điều này. Tuy nhiên cũng khá là đáng sợ khi nó diễn ra vào ban đêm khi chúng tôi ở một mình :) . Nhưng điều quan trọng là con bé trông rất hạnh phúc và thoải mái, nên thôi chúng tôi cứ mặc kệ vậy!



Trả lời: Alexandria Payne, studied at The University of Tennessee - https://www.quora.com/What-is-the-creepiest-thing-youve-ever-seen-your-child-do/answer/Alexandria-Payne-3
Bản dịch tiếng Việt: Quora Việt Nam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2297901013776355/


Tiền... Tiền... Tiền... Tiền...


Thay vì nỗ lực vươn lên bằng chính năng lực của mình, nhiều người chọn đi con đường tắt. Và họ dùng tiền để trải con đường đó cho mình. Nhưng cũng giống như tiền, con đường đó thật mong manh và có thể đổ sập trước sóng gió trong cuộc sống. Vậy nên hãy cố gắng đi con đường của chính bản thân bạn.



Sẽ thế nào khi bạn là người có đầy đủ chân tay nhưng lại nhận tiền của người tàn tật?



Đồng tiền có thể giúp đỡ những người khó khăn. Nhưng nếu bạn dùng nó chỉ để đánh bóng bản thân mà không phải xuất phát từ thực tâm mình thì sự giúp đỡ này cũng không có ý nghĩa gì.



Để trở nên giàu có, nhiều người sẵn sàng đánh đổi cả môi trường sống của mình. Thiên nhiên ban tặng cho chúng ta nhiều thứ quý giá, nhưng con người lại chỉ nhìn thấy lợi ích mà quên mất việc bảo vệ chính ngôi nhà của mình.



Tài sản của một người chưa chắc đã là do người đó làm ra. Đừng để đồng tiền hay những vật giá trị làm mờ mắt mình mà quên đi điều gì là giá trị nhất.



Trong xã hội, có những “cỗ máy” chỉ có thể hoạt động khi bạn cho tiền vào. Đừng biến mình thành một trong những cỗ máy đó, hãy làm mọi việc xuất phát từ lòng đam mê, nhiệt huyết và bạn sẽ nhận lại được những gì xứng đáng.



Kiếm được tiền thật khó, nhưng tiêu tiền lại thật dễ dàng và nhanh chóng. Hãy biết trân trọng những đồng tiền mà bản thân mình làm ra và sử dụng chúng thật ý nghĩa.



Nhìn một tờ tiền mong manh, ít người có thể hình dung được sự sắc bén của nó.



Vì đồng tiền, có những người có thể tỏ ra không nghe, không thấy và không nói lên sự thật. Đừng để đồng tiền khiến bạn đánh mất nhân phẩm của bản thân một cách dễ dàng, bởi có những giá trị đạo đức mà bạn cần giữ lại cho chính mình.



Bạn có lẽ không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ rơi vào cái bẫy chết người khi cho rằng tiền mang lại hạnh phúc cho mình.



Hãy cẩn thận, chạy theo đồng tiền có thể sẽ khiến bạn đang đào hố chôn mình.



Không có cuộc sống của ai là hoàn hảo. Hạnh phúc chính là bạn hài lòng với những gì mình đang có, biết sẻ chia và cảm nhận niềm vui từ những điều bên cạnh mình.

Tự do kiểu Trung Quốc

Mấy hôm nay bà con đang chửi bới ầm ỹ vụ dự thảo Luật "An ninh mạng" của Việt Nam có đoạn đòi block các công ty nước ngoài (có Facebook mí cả Google), thế nên cọp lại cái bài này cho nó hợp tình hình....


Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người Trung Quốc mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?

Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.

Vạn lý tường lửa của Trung Quốc

Không còn ai ở Trung Quốc quan tâm đến cái gọi là công cụ tìm kiếm Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com, dù sao thì họ cũng chưa được dùng Google bao giờ. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.

Nhiều năm trước, ở Trung Quốc chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook.Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.

Rồi, ở Trung Quốc không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.

Nhiều năm trước, người Trung Quốc chúng ta cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.

Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.

Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, Trung Quốc sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.

Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.

Nhưng giờ đây, nó không còn nữa. Nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất, Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.

Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.

Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.

Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.

Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.

Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.

Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.

Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.

Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.

Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???

Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.

Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.

Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.


__________
P/S: Dịch từ một bài viết của một tác giả Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn. Nhưng nó đã được share với tốc độ chóng mặt ở Trung Quốc.

__________
Bài của một người dùng internet Trung Quốc, so sánh với quá khứ lúc Trung Quốc chưa đóng cửa internet để kiểm duyệt thông tin trên mạng. Mấy ngày gần đây bài này được chia sẻ nhiều trên Facebook, do một page có tên “Người Trẻ Nhìn” chép lại, xóa đi mấy câu minh họa hình ảnh ở trang web gốc, và phổ biến. Bài gốc có lẽ từ một người dùng có tên “VietFact” dịch và đăng ở trang mạng Hải ngoại phiếm đàm => https://haingoaiphiemdam.com/a380/tu-do-kieu-trung-quoc

AdBlock Rules - 9/2017

Lâu không viết gì, rồi web cũng đổi tung toé cả nên giờ cập nhật lại mớ custom rules cho AdBlock nhân sự kiện FireFox Quantum ra mắt (vì cũng phi cái này sang đó).



Post đây để share anh chị em cần dùng thì xài luôn.

@@*.mongodb.com$document
@@*.blogspot.com$document
@@*.chungta.com$document
@@*.googleservices.com$document
@@*.visualstudio.com$document
@@*.google.com$document
##INS[id*="ads-"]
##INS[id*="eclick"]
##INS[class*="eclick"]
##A[href*="ads-"]
##A[href*="quangcao"]
##A[href*="quangCao"]
##UL[class*="ads-"]
##UL[class*="adv"]
##UL[class*="quangcao"]
##UL[class*="quangCao"]
##DIV[id*="ads-"]
##DIV[id*="adv"]
##DIV[id*="zad"]
##DIV[id*="uniad-"]
##DIV[id*="VnnAds"]
##DIV[id*="vnnAdv"]
##DIV[id*="adVatgia"]
##DIV[id*="eclick"]
##DIV[id*="adtima"]
##DIV[id*="leftads"]
##DIV[id*="left_ads"]
##DIV[id*="rightads"]
##DIV[id*="right_ads"]
##DIV[id*="leftscroll"]
##DIV[id*="left_scroll"]
##DIV[id*="rightscroll"]
##DIV[id*="right_scroll"]
##DIV[class*="ads-"]
##DIV[class*="adv"]
##DIV[class*="eclick"]
##DIV[class*="adtima"]
##DIV[class*="leftads"]
##DIV[class*="left_ads"]
##DIV[class*="rightads"]
##DIV[class*="right_ads"]
##DIV[class*="leftscroll"]
##DIV[class*="left_scroll"]
##DIV[class*="rightscroll"]
##DIV[class*="right_scroll"]
##DIV[class*="advertise"]
##DIV[class*="admicro"]
##DIV[class*="seo"]
##DIV[class*="Seo"]
##DIV[class*="uniad-zone"]
##DIV[class*="VnnAds"]
##DIV[class*="vnnAdv"]
##DIV[data-pos*="ad_"]
##UL[data-pos*="ad_"]
##SCRIPT[src*="novanet.vn"]
##SCRIPT[src*="eclick.vn"]
##SCRIPT[src*="uniad"]
##IFRAME[id*="uniad"]
##IMG[src*="uniad"]
##IMG[src*="ads-"]
##IMG[src*="adv-"]
##EMBED[src*="24hstatic.com"]
vnexpress.net##DIV[id="myvne_taskbar"]
vnexpress.net##SECTION[class="sidebar_home_3"]
vnexpress.net##SECTION[class^="block_banner"]
vnexpress.net##SECTION[class="thongtin_dn"]
vnexpress.net##SECTION[class="box_sp"]
vnexpress.net##HEADER[class="p_header"]
vnexpress.net##FOOTER
ngoisao.net##DIV[class="bottom"]
ngoisao.net##DIV[class="hLeft"]
ngoisao.net##DIV[class="topBanner"]
vietnamnet.vn##DIV[class="fmsidWidgetTaskbar"]
vietnamnet.vn##DIV[class^="Bottom"]
vietnamnet.vn##DIV[id="TopWraper"]
vietnamnetad.vn##DIV[id*="ads"]
tuoitre.vn##HEADER[class="header"]
tuoitre.vn##DIV[class="banner"]
tuoitre.vn##DIV[class*="adv"]
tuoitre.vn##UL[class="list-link"]
tuoitre.vn##DIV[class="bottom-footer"]
tuoitre.vn##DIV[id="Baronet"]
thanhnien.com.vn##DIV[class="wcTop"]
thanhnien.com.vn##DIV[class="row3"]
thanhnien.com.vn##DIV[id="footer"]
thanhnien.com.vn##DIV[class="Pic-Survey"]
tienphong.vn##DIV[class="wrap"]
tienphong.vn##SECTION[class="sponsors"]
tienphong.vn##FOOTER[id="sitefooter"]
tienphong.vn##DIV[class="padB15"]
tienphong.vn##DIV[class="logo"]
dantri.com.vn##DIV[class="header"]
dantri.com.vn##DIV[class="box8 fon18 lh18"]
dantri.com.vn##DIV[class*="footer-content"]
genk.vn##DIV[class="bgheader"]
genk.vn##DIV[class="footer"]
genk.vn##DIV[class="boxnhungsoha"]
genk.vn##DIV[class*="lienketkenh"]
soha.vn##DIV[class="page-top"]
soha.vn##DIV[class="page-head"]
soha.vn##DIV[class="page-foot"]
cafef.vn##DIV[id="top"]
cafef.vn##DIV[id="headerinside"]
cafef.vn##DIV[class*="doitac"]
cafebiz.vn##DIV[id="headerv2"]
cafebiz.vn##DIV[class="footer"]
kenh14.vn##DIV[class="scrolltopheader"]
kenh14.vn##DIV[class="subheader"]
kenh14.vn##DIV[class="footer"]
kenh14.vn##DIV[class="linkMenu"]
afamily.vn##DIV[id="top-menu"]
afamily.vn##DIV[class="af_info fl"]
thethaovanhoa.vn##DIV[class="partner"]
thethaovanhoa.vn##DIV[class*="logos_w"]
thethaovanhoa.vn##DIV[id="footer"]
thethaovanhoa.vn##DIV[class="footer"]
thethaovanhoa.vn##DIV[class*="vga"]
thethaovanhoa.vn##DIV[class*="docbao"]
thethaovanhoa.vn##DIV[id="ttvhpopup"]
thethaovanhoa.vn##DIV[style*="position:fixed"]
bongdaplus.vn##DIV[class="heading"]
bongdaplus.vn##DIV[class="footing"]
bongdaplus.vn##DIV[class="tool_gloss"]
bongdaplus.vn##DIV[id="PageToolbar"]
bongdaplus.vn##IFRAME[src*="adfox.vn"]
bongdaplus.vn##IFRAME[src*="bongdaplus.vn/ads"]
bongda.com.vn##DIV[class="header-wrapper"]
bongda.com.vn##DIV[id*="floating"]
bongda365.com.vn##DIV[class="header-wrapper"]
bongda365.com.vn##DIV[id*="floating"]
giaoduc.net.vn##HEADER[id="header"]
giaoduc.net.vn##FOOTER[id="footer"]
giaoduc.net.vn##P[class^="footer"]
infonet.vn##DIV[class="wrap-header"]
infonet.vn##DIV[class="copyright"]
danviet.vn##DIV[class="row header"]
danviet.vn##DIV[class="row content footer"]
baodatviet.vn##DIV[id="header"]
baodatviet.vn##DIV[class="copyright"]
baodatviet.vn##DIV[class^="footer"]
nld.com.vn##DIV[class="footer"]
vneconomy.vn##DIV[class="footer"]
laodong.com.vn##DIV[class*="banner"]
laodong.com.vn##DIV[class*="thongtin_doanhnghiep"]
laodong.com.vn##TABLE[id*="Ads"]
laodong.com.vn##DIV[class^="main-header"]
laodong.com.vn##FOOTER[id="sitefooter"]
baomoi.com##DIV[id*="BaoMoi_Top"]
docbao.vn##DIV[class="logozone"]
docbao.vn##DIV[class*="adv"]
docbao.vn##DIV[class="footer_ct"]
docbao.vn##DIV[class="related_news_box"]
docbao.com.vn##DIV[id="header"]
motthegioi.vn##DIV[class="logo"]
motthegioi.vn##DIV[class="top-nav"]
motthegioi.vn##DIV[class="search-form float-pane"]
motthegioi.vn##DIV[class="footer"]
kienthuc.net.vn##DIV[class^="logo_adv"]
kienthuc.net.vn##DIV[class="menu clearfix"]
kienthuc.net.vn##DIV[class="info"]
nguoiduatin.vn##DIV[class*="pHeader"]
nguoiduatin.vn##DIV[class="beta right"]
phunutoday.vn##DIV[class="wrapper_top"]
phunutoday.vn##DIV[class="wrapper_bottom"]
24h.com.vn##DIV[id*="SideBar"]
24h.com.vn##DIV[class*="banner"]
24h.com.vn##SPAN[class*="banner"]
24h.com.vn##DIV[class*="footer"]
24h.com.vn##DIV[class="copyright"]
24h.com.vn##html>body>div>center
eva.vn##DIV[id="header"]
eva.vn##DIV[class="info_footer"]
eva.vn##DIV[id*="SideBar"]
eva.vn##DIV[class*="banner"]
eva.vn##SPAN[class*="banner"]
eva.vn##DIV[class*="footer"]
eva.vn##DIV[class="copyright"]
eva.vn##html>body>div>center
trithucvn.net##FOOTER
trithucvn.net##DIV[class="header-content"]
vtc.vn##DIV[class="top"]
vtc.vn##DIV[class="info_footer"]
vtc.vn##DIV[class="footer_bottom"]
tiin.vn##DIV[id*="top-header"]
tiin.vn##DIV[id*="footer-overlay"]
zing.vn##DIV[id*="site-header"]
zing.vn##SECTION[id="product_ads"]
khampha.vn##DIV[class="header"]
khampha.vn##DIV[class="copyright"]
bongdatv.net##DIV[id="block-block-13"]
bongdatv.net##DIV[id="block-block-9"]
bongdatv.net##DIV[id="m88tk"]
kenhhd.tv##DIV[class*="home-column-right"]
crackberry.com##DIV[class="recent-posts"]
crackberry.com##DIV[id="forums_super_nav"]
crackberry.com##DIV[class*="offer"]
crackberry.com##DIV[id="cf-footer-wrapper"]
bbvietnam.com##DIV[class="underPost"]
gocnhinalan.com##HEADER[id="header"]
anhbasam.wordpress.com##DIV[id="sitename"]
nghiencuuquocte.org##DIV[id="branding"]
tiki.vn##DIV[id*="sticky_screen"]
phimmoi.net##DIV[class*="ad-container"]
vietnamnetad.vn
yomedia.vn

“Kéo cắt lông mũi”: Bài học kinh doanh đáng suy ngẫm

Trong kinh doanh, thương trường như chiến trường, sách lược và thủ đoạn tiêu thụ của nhà kinh doanh thương mại các nơi trên thế giới cũng thiên biến vạn hóa, họ tính toán rất cao tay, khiến người khác không ngờ tới. Câu chuyện kinh doanh “Kéo cắt lông mũi” của Cripite dưới đây sẽ cho bạn nhiều bài học kinh doanh mới, đáng suy ngẫm.

Trích từ "100 thương hiệu tạo dựng thành công"




Ở Mỹ có một công ty rất nổi tiếng, tên là Cripite, kinh doanh một thứ hàng không đáng kể, nhưng nổi tiếng khắp nước Mỹ và cả nước ngoài.

Cripite chuyên kinh doanh “Kéo cắt lông mũi” chuyển qua bưu điện. Công ty thường quảng cáo trên các tạp chí có ảnh hưởng và lượng phát hành lớn. Trong lời quảng cáo dùng câu đơn giản, rõ ràng, khách hàng chỉ cần viết rõ địa chỉ và trả tiền tương đương với giá bán lẻ ở thị trường, không lâu sau sẽ nhận được chiếc kéo cắt lông mũi xinh xắn.

Quảng cáo như vậy gây sự chú ý và hiếu kỳ của đông đảo độc giả, họ không ngại bỏ ra 3 USD để thử hư thực. Quả nhiên nhanh chóng nhận được chiếc kéo cắt lông mũi của công ty Cripite gởi bưu điện tới. Kéo sắc, dễ sử dụng, không ai không trầm trồ, thương hiệu của công ty càng được lan truyền rộng.

Mọi người sẽ thắc mắc, công ty Cripite buôn bán nhỏ như vậy làm sao có lợi nhuận? Sự thật lợi nhuận của nó không ở kéo cắt lông mũi mà ở con đường do kéo cắt lông mũi mở ra.

Chúng ta đều biết, bất cứ ai cũng có thể dùng kéo bình thường để cắt lông mũi của mình, chẳng mấy ai cần đến kéo cắt lông mũi chuyện dụng. Cho dù có, họ cũng có thể mua được ở bất cứ cửa hàng nào, đâu cần thiết phải mua qua bưu điện thứ hàng nhỏ bé đó.

Công ty, khiến rất nhiều người vốn không cần thiết lắm thứ nhỏ nhặt này lại thích thú muốn thử, như vậy là mục đích của công ty đã đạt được.

Thì ra, công ty Cripite triển khai dịch vụ kiếm tiền bằng cách cho thuê danh sách khách hàng mua kéo cắt lông mũi qua bưu điện. Họ nhập tên tuổi, địa chỉ khách hàng mua qua bưu điện vào máy tính, sau đó bán cho các công ty mua bán hàng qua bưu điện khác, công ty quảng cáo, công ty dịch vụ tư vấn,…

Đồng thời công ty cũng nhận làm dịch vụ tuyên truyền quảng cáo cho các nhà kinh doanh và công ty dịch vụ quảng cáo khác, khi gởi kéo cắt lông mũi của mình thì gởi kèm đồ quảng cáo hàng hóa khác, từ đó có thể thu được một khoản tiền.

Thu lợi qua thủ đoạn kinh doanh này của Cripite hết sức khả quan. Kéo cắt lông mũi, do một công ty dụng cụ dao kéo ở New York nhận làm, thông qua bưu điện bán mỗi chiếc 2,99 USD, lợi nhuận chỉ có 6%, tương đương 0,18 USD.

Nhưng mỗi lần thực hiện thành công một vụ bán qua bưu điện thì danh sách khách hàng sẽ tăng thêm một tên mới. Danh sách này cho thuê hoặc đem bán mỗi tên có thể thu được từ 0,03 đến 0,75 USD, mỗi danh sách có thể bán được nhiều lần.

Như vậy thu nhập của nó gấp nhiều lần so với số tiền bán kéo kiếm được, cộng thêm thu nhập gởi kèm sản phẩm tuyên truyền quảng cáo khác cho khách hàng thì thu nhập càng lớn.

Kéo cắt lông mũi Cripite đều in mác Cripite. Công ty đặt đại lý bán hàng qua bưu điện ở hàng ngàn địa điểm khắp nước, khiến thương hiệu càng lan rộng. Sự thành công về kinh doanh của Cripite khiến người ta không thể hiểu nổi.

Theo một bài báo trên tập san Tiền tệ ở Washington thì: Số người mua kéo cắt lông mũi Cripite qua bưu điện đã gửi phiếu đặt tạp chí này rất nhiều và những người đó cơ bản không biết vì sao tạp chí này lại biết tên tuổi và địa chỉ của họ.

Một dự án phần mềm trong đời thực....

Chuyện là thế này: bỏ cả buổi chiều ra để họp (vẽ và quát nhau là chính) về sản phẩm phần mềm, cho đến gần cuối thì phát hiện ra quá nhiều chỗ sai lệnh vì thuật ngữ bị hiểu nhẩm, khái niệm bị hiểu nhầm, mong muốn cũng bị hiểu nhầm, .... tùm lum nhầm cả.

Thế nên post lại cái tranh cũ cách đây hơn 10 năm về dự án phần mềm, nó không những có vẻ giống mà là giống 100% luôn.


Visual Studio Code - Công cụ soạn thảo, lập trình, ... toẹt vời...

Chiện là thế này:

  1. Lâu rồi không viết cái gì cả... :p
  2. Mới tậu con MacBook Pro 13 TouchBar, giờ chạy macOS là OS chính cho client, phần viết mã cho back-end thì vưỡn xài C# (vì fully async). C# thì có thể viết mã bằng Visual Studio for Mac (vốn gốc là Xamarin Studio), dưng cần nhiều loại services khác nhau nên vẫn dùng Windows 10 cho chạy trong máy áo của Parallels.com (thế là đi toi $99/year)
Phía client thì trước toàn dùng Sublime Text 3, phải cài cắm một mớ plug-ins vào nữa, dùng thì cũng sướng, mỗi cái cứ xểnh ra tý là bạn ý mè nheo mình bỏ ra $70 để mua.

Giờ cái Visual Studio Code đã là v1.12 (sau 2 năm 1 tháng bổ sung - kể từ ngày ra mắt 4/2015), giờ quá là ngon thế nên thử phát, rồi quyết định dùng chính làm công cụ ở phần font-end.



Lý do thì bao gồm mấy lý do sau:
  1. Nhanh, nhẹ (ngang ngửa với Sublime Text), tất nhiên là chạy ngon trên Mac, Linux (Windows thì mặc định rồi)
  2. Hỗ trợ block folding (thu gọn/mở các khối), lưu trại thái thu gọn/mở khi khởi động lại (Sublime Text không có món này, mỗi lần mở lại muốn gọn để lướt nhanh thì phải làm lại bằng tay khá mệt, giờ Visual Studio Code làm ngon thì lại càng có lý do để bye bye Sublime Text)
  3. Tích hợp sẵn git & terminal, mở ra gõ vài phát rồi đóng lại rồi mở lại rồi...
  4. Plug-ins thì có sẵn một mớ, giờ đang phang Ionic/Cordova mí cả Angular nên mấy cái plug-ins này quá ngon (chưa kể cái plug-in hiện file icons nữa)
  5. Dùng lại được các theme đã customized cho Sublime Text
  6. TypeScript thì native support luôn (vì VS Code được viết chính bằng TypeScript mờ)
Thế nên xài đi thôi, download ở đâu thì hỏi anh Gúc nhé...