1:13:00 SA - Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2006

The streets don't change but may be the name...

Tuần nay cho ku Long nghỉ để giải quyết chiện riêng (loạng quạng loăng quăng một hồi qua nhiều liên kết Friends/Bubdies listing trên Yahoo 360 thì đọc thấy ở đây), đêm về nghe bản ballad này lòng chợt nghĩ nhiều chuyện. Bản ballad này có thể dành cho nhiều người, dành cho ku Long, dành cho chính mình, dành cho em,.... x__x....

Như lúc đầu tối viết lách tý, tưởng viết ít tẹo thôi ai dè bây giừ viết cái post thứ 3 kể từ 6 tiếng đổ lại, ặc, ... nhiều thứ thật....

Đêm đã khuya, hàng xóm ngủ hết, mình cũng không còn cho nghe la hét nữa, chọn mấy bài cổ lỗ ra nghe, pha trộn nhặng xị: We love to love, Promise me, Said I love you but I lie, Nothing gonna change my love for you, No matter what, That why you go away, ... Hix, càng nghe càng chán....


Please use a little patience, all we need is just a little patience....
And the streets don't change but may be the name...



Pót một đoạn của bản ballad PATIENCE ra đây chơi tý, nếu có xem full-lyrics xin mời ghé qua Sing365.com nhé, hoặc thích thì download bản MP3 về nghe chơi.


Sit here on the stairs
'Cause I'd rather be alone
If I can't have you right now, I'll wait dear
Sometimes, I get so tense
But I can't speed up the time
But you know, love, there's one more thing to consider
Said woman take it slow
Things will be just fine
You and I'll just use a little patience
Said sugar take the time
'Cause the lights are shining bright
You and I've got what it takes to make it
We won't fake it, Oh never break it
'Cause I can't take it


Nhắn gửi ku Long và những ai đã hoặc đang trong tình cảnh này, con đường thì vẫn thế, vẫn chẳng đổi thay, may ra chỉ có cái tên là thay đổi hay nói cách khác là cái cách mình nhìn nó khác đi thôi. Suy nghĩ quá nhiều, kỳ vọng quá nhiều sẽ mang lại nhiều buồn phiền hoặc đớn đau. Và thông thường, sau nhiều nỗi đau, thì người ta lại thấy rằng những nỗi đau thủa ban đầu thường... ngọt ngào và ít đau. Và lẽ thường, người ta thường tiếc thương quá khứ, nhưng đáng tiếc là cuộc sống lại của tương lai chứ không còn là của quá khứ nữa, cho dù tương lai được xây dựng trên nền của quá khứ, và cũng không có nghĩa là tương lai cũng giống quá khứ....

Cuộc sống vẫn cứ trôi, đường đi vẫn vậy, chỉ có tên thay đổi.... Trò chơi vẫn thế, và có thể người chơi là kẻ khác, nhưng vẫn thế.... may be the name....
Chia sẻ:
Bình luận