Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog. Hiển thị tất cả bài đăng

Một số blogs thú vị (2016)

Online Marketing, Mạng xã hội, Startup:

Công nghệ, Lập trình, Web:

Thông tin & Nghiên cứu:

Tools & Toys:

Khác:


Mười năm trước cũng có một cái post dư thế lày, giờ xem lại danh sách thì chết sạch, chỉ còn lại một vài cái là:
  • Viet-Studies của GS. Trần Hữu Dũng (đội dư lợn viên phá cũng nhiều, cướp domain cũng lắm nên truy cập rất tậm tịt)
  • Cái Tôi thì chuyển sang thành Tâm Ngã
  • Thuận VietSpider thì đổi sang thành Tôi học Java
  • Blog của bác TanNg thì chuyển sang WordPress, dưng giờ cũng chẳng mấy khi viết.
Giờ blogs/sites thì bạt ngàn khắp nơi, cái hay đọc thì có bookmark cả rồi, cái thi thoảng đọc thì ghi notes (rồi đôi khi lại không tìm thấy đâu cả).

Vậy nên post ra đây để lúc nào cần lại mở cho nhanh vậy (rồi để 5-10 năm nữa review lại xem còn mấy cái sống)

Thuật ngữ Blog có nguồn gốc từ đâu?

Lời đầu: đang sửa lại blog, thế nên cọp cái bài này của e-Chip để giải thích thêm về bờ-lốc tý.




“Blog” là một thuật ngữ có nguồn gốc từ cặp từ “Web Log” hay “Weblog” dùng để chỉ một tập san cá nhân trực tuyến, một quyển nhật ký dựa trên nền web hay một bản tin trực tuyến nhằm thông báo những sự kiện xảy ra hàng ngày về một vấn đề gì đó.

Nội dung và chủ đề của “blog” thì rất đa dạng, nhưng thông thường là những câu chuyện cá nhân, bản tin, danh sách các liên kết web, những bài tường thuật, phê bình một bộ phim hay tác phẩm văn học mới xuất bản và cuối cùng là những sự kiện xảy ra trong một nhóm người nào đó.
Blog la gi?

Trên thế giới, bình quân mỗi giây có 1 trang blog mới ra đời. Cứ mỗi 5 tháng, số lượng blog tăng lên gấp đôi.

Gần đây, giới báo chí truyền thông, nhất là trong lĩnh vực tin học thường nói nhiều về “blog”. Thậm chí, người ta gọi blog là loại hình trang nhà (homepage) của thế kỷ 21. Vậy thực ra “blog” là gì?

Thông thường thì một blog sẽ được thiết kế dựa trên cách tổ chức như sau: những tin mới nhất sẽ nằm trên cùng, để người xem blog dễ theo dõi và cập nhật thông tin. Mỗi “post” (bản tin) sẽ gồm có ba thuộc tính chính: tiêu đề (Tiltle) giống như tựa của mỗi bài báo, cho biết chung về nội dung bản tin, thời điểm gởi bài (Date/Time) cho biết ngày giờ bản tin được gửi hay cập nhật thông tin, và dĩ nhiên không thể thiếu phần nội dung bản tin (Main) nói lên thông tin muốn gửi đến mọi người. Do tính chất cá nhân của blog, nên những ý kiến hay câu chuyện này thường được viết theo kiểu “Theo ý kiến tôi”, hay “Tôi thấy rằng”… Ngoài ra, một phần nữa được xem là một đặc tính của “blog”, đó là “Comment” mang những thông tin phản hồi từ người đọc tin và dính liền với mỗi bản tin.

Có một câu hỏi được đặt ra là nếu cùng được ai đó tạo ra để đưa thông tin cá nhân lên Internet, và người đọc cũng dùng trình duyệt và cũng phải gõ vào một đường dẫn URL để có thể đọc được chúng, thì đâu là điểm khác biệt giữa hai thuật ngữ “blog” và “website cá nhân” này?

Điểm khác biệt đầu tiên là “blog” thường thay đổi nội dung nhanh hơn “website cá nhân”, sự thay đổi nội dung của “blog” xảy ra ngay khi có một bản tin mới với ngày cập nhật mới hơn bản tin trên cùng. Còn “website” thì ngược lại, thường được thiết kế theo dạng tĩnh, chậm thay đổi, và việc cập nhật của “website” thường thay đổi cả trang chứ không dựa trên bản tin mới như “blog”.

Thứ hai, dù rằng có rất nhiều công cụ trực quan để tạo web, nhưng người xây dựng và cập nhật web cá nhân vẫn còn phải hiểu biết rất nhiều loại định dạng tập tin và khuôn mẫu. Trong khi đó, rất nhiều máy chủ chứa “blog” cho phép người tạo “blog” cập nhật thông tin trực tuyến mà gần như chẳng phải làm gì cả. Chỉ cần vào trang chủ “blog”, gõ thông tin muốn cập nhật, sau đó bấm vào một nút có dạng như “Publish…” hoặc tương tự, và mọi việc hoàn tất.

Điểm khác biệt thứ ba là vấn đề giao tiếp giữa người đưa tin và người đọc tin trong “blog”. Dù có rất nhiều trang web cá nhân vẫn duy trì tính năng ghi sổ lưu niệm (guestbook), thì “blog” khuyến khích cao độ mối giao tiếp giữa người xem tin và người đưa tin dựa trên cùng lúc nhiều công cụ như “Comment”, “trackbacks”, “tag boards”…

Do tính thời sự của “blog”, có khi người ta dùng từ “blog” như một từ chỉ hành động đưa một sự kiện cá nhân nào đó lên Internet, kiểu như: “Đi du lịch cả tháng à? Có gì hay nhớ “blog” lên nhé!”

Làm thế nào để xoá các ảnh đã upload lên Blogspot (Blogger)?

Mấy hôm nay loay hoay với cái giao diện của blog, sau rồi lại chỉnh sửa lại nội dung (chủ yếu là upload ảnh để có ảnh thumbnail hiển thị trên giao diện mới), từ đó phát sinh một nhu cầu là xoá các ảnh cũ không cần dùng (mà đã lỡ upload lên blogspot rồi).

Thường thì giải pháp của Google là dùng cái Picasa Web, dưng từ ngày có cái Google Photos thì cái Picasa này lại éo chạy được "bình thường".

Vậy nên muốn vào thì phải có đường dẫn đặc biệt, và đây là đường dẫn để vào quản lý các ảnh của Picasa, trong đó có phần ảnh đã upload lên Blogger rồi (tất nhiên xoá được).

URL: http://picasaweb.google.com/lh/myphotos?noredirect=1

Cứ thế mà chiến thôi


Đăng bài trên blog bằng cách gửi email

Tự dưng cái app Blogger bị remove khỏi app store nên mới phải dùng cách này.

Để thực hiện được thì phải vào phần cài đặt email của blog chỉ định một địa chỉ email có địa chỉ @blogger.com, sau đó gửi nội dung vào đó.

Cái post này là nhằm để thử nghiệm tính năng này, email được gửi từ BlackBerry Passport.

Quynh Nguyen (Mr.)

________________________________

Bổ sung: không đặt nhãn được, không có ảnh, nhưng dùng iPad cập nhật lại được. Củ chuối...

Đổi giao diện cho blog

Cái blog này để lâu quá rồi chẳng viết gì thêm (hem cầy cấy nhể).

Dưng có ông anh nhờ làm cho một cái website, sau một bữa nhậu thì quyết định nên dùng Blogger.com với các mẫu có sẵn để chạy cho ngon, thế là làm. Làm xong mới thấy cái blog cũ này để lâu quá rồi không có gì mới nên quyết định làm lại cái giao diện tý.



Giờ thì hòm hòm rồi, có vẻ ngon hơn, chạy trực tiếp trên mobile luôn (dùng responsive mà).

Mặt khác, cũng master luôn cái cơ chế template của Blogger (Blogspot), hí hí...

Thế nên viết một cái post chơi để ghi dấu lại.

I'm comming home...

Xin chào quý bạn đã lỡ lạc vào đây ;), Quỳnh Nguyễn tôi xin trở lại, cũng khá lâu không viết gì cả, bận là một chuyện, còn chuyện chính là tại cái Blogger.com chuối củ này.

Chẳng là tui làm theo cái hướng dẫn của Blogger, đặt lại ngày tháng cho một cái post tại phần "Post Options" ở ngay dưới (như hình bên) nhưng thế quái nào đó mà lúc nào nó cũng lấy thời gian hiện tại (ngày và giờ lúc bấm vào cái nút "Publish") để đặt cho các post cũ đã chỉnh sửa này. Thế là một loạt các post bị toán loạn, có cái từ đời tám hoánh nào rồi thì sau khi sửa lại nhảy tót lên đầu, thế có điên không?

Sau vài lần như vậy, gửi issue cho Blogger, rồi cả cho supporter của Google thì chỉ nhận được email trả lời cảm ơn và hứa hẹn sửa, nhưng sau 2 tháng thì vẫn thế, và bờ-nốc của tui loạn hết cả. Bực cái thái độ (thực ra là cú vì không có cách nào can thiệp được), thế nên hạ béng nó xuống cho rảnh nợ. Và cứ thế, gần 1 tháng đã qua...

Hôm nay rảnh rang cái đầu, nghĩ thấy có thể do mình đặt ngôn ngữ là tiếng Việt, thế nên ngày tháng cũng là kiểu tiếng Việt nên có thể thằng Blogger.com này không có hiểu được (phọt phẹt nhở), thế là mở trở lại, vào phần Settings đặt lại ngôn ngữ là English (United States) một phát, chuyển ngày tháng kiểu Mỹ là tháng/ngày/năm thử cái xem, bốp, hố hố, được ngay.... Hoá ra thế, vậy nên tui hăm hở cho bờ-nốc quay trở lại, và hí hoáy viết cái post này để công bố: "I'm comming home... I'm come back...."


Blogs Việt, thế giới ảo, và những thói xấu

Mấy hôm trước có đọc cái bài "Những tính xấu 'ngộ nghĩnh' trên blog Việt" thì thấy ngứa mồm (và cả ngứa tay nữa) muốn "bụp" một cái.

Trước hết là băn khoăn không hiểu sao lại gọi các thói xấu đó là "ngộ nghĩnh"? Không hiểu "cái con bò" nào nó giật cái tít này đây cho dù là bài báo nhằm phê phán các thói xấu này.

Đọc xong, liên hệ cái vụ làm pageviews "rởm" tới chuyện cách đây vài năm có rất nhiều chú tìm cách "câu sao" ở forum TTVNOL. "Câu sao" ở đây là mấy chú đó tìm cách câu kéo để nhiều người vote (cho điểm bình chọn, 1 sao tương đương 1 điểm, mỗi lần vote cao nhất là 5 điểm), thậm chí đăng ký đến cả trăm nick khác nhau để tự vote, sau đó đem đi khắp nơi khoe cái thành tích ảo đó, coi đó là một bằng chứng được nhiều người trên forum quan tâm và yêu thích. Mấy năm đã qua mà mình vẫn chưa hiểu cái vinh hạnh ảo đầy phô phang đó đem lại điều gì ngoài sự nhảm nhí đầy hổ thẹn. Mà cũng lạ, cả cái forum to đùng ai cũng biết là thông tin bố láo, nhưng ai cũng giả vờ không biết, chủ nhân thì biết là mọi người biết nhưng lại giả vờ là mọi người không biết và cứ thế vênh vang.

Vậy có thể hiểu được cái sự háo danh nó khủng khiếp thế nào, cho dù cái danh đó chỉ là trên thế giới ảo (còn ngoài đời thực, xin lỗi, có con chó con mèo nào nó thèm ỉa đái vào mấy chú "chíp" này đâu).

Và cuối cùng, cái sự bờ-lốc của giới trẻ Việt Nam cũng buồn cười, nó gắn liền với Blogs Yahoo 360 (vì Yahoo Messenger thông dụng nhất ở Việt Nam mừ), và ngày càng có xu thế nói đến blog ở Việt Nam là người ta nghĩ tới Yahoo 360, mà cái thứ đó thì ôi thôi, kém đủ mọi thứ từ khả năng điều chỉnh (customize) tới gửi thông tin, rồi phát tán thông tin (cái url thì ôi thôi, rồ hết cả người)... Và cái phọt phẹt nhất là khả năng customize nửa mùa khiến cho các em chã bé con thi nhau đưa các themes nhảm hết sức lên, rồi sau đó viết lung tung hoặc cọp pi từ đâu đó, dăm bữa nửa tháng 1 cái, hoạ hoằn lắm mới có người xem (mà quanh đi quẩn lại thì toàn ... người quen), thế nên lại có cái trò "câu kéo", và dồi ôi... lại đi tìm thứ danh hão trên thế giới ảo.... Tuy cũng có một số ít các blog hay hoặc viết rất nghiêm túc, nhưng nó cứ như là lá mùa thu và thường là chìm nghỉm trong cái đống hỗn loạn trên. Rồi tự nhiên trong đầu mình lúc này đã hằn thành cái nếp nghĩ "Blog Yahoo 360 là dành cho bọn nhóc (teen-ages) và những điều nhảm nhí".

Để kết thúc cái post chuối này, tui liệt kê một vài bài của VNE về vụ này đọc tham khảo chơi:

- Viết blog không cần 'tâm trạng khi yêu'
- Những tính xấu 'ngộ nghĩnh' trên blog Việt
- Dân chơi blog Việt lên YouTube để... tải file


Cái vụ "dzui" này chắc sẽ còn nhắc đến nhiều, post này tạm như vậy đã, sau cập nhật thêm khi "chạm mặt"....


Giao diện mới, tinh thần mới, ... và nhiều cái mới...

Để cái weblog với giao diện cũ (màu xanh và xám) suốt hơn 1 năm, nhìn cũng thấy chán mắt rồi. Thế nên quyết định làm lại một cái mới (vì cũng đú mà, sau khi làm cho baby cái giao diện màu xanh lá... ;p).

Chuyển sang một giao diện mới chắc chắn sẽ đi kèm với một tinh thần mới, và nhiều cái mới nữa... (kể bây giờ không được vì chửa có nghĩ ra cái gì). Nhưng kể ra cái weblog này cũng viết linh tinh được 200 posts, tính ra cũng kha khá (vì viết một nửa, copy và bình luận một nửa), thế nên nghĩ cái đoạn re-publish cũng thấy oải vì server dạo này đông người quá. Nhưng ơn trời, đã re-pulish xong (cũng khá khá thời gian).

Vậy viết vài dòng lăng nhăng để tạm thay cho cái thông báo "mẹt" mới, giờ "ngất" phát đã, sáng còn "đi khách"....

Một số blogs thú vị trên Internet

Lượn lờ trên Internet đọc thì cũng thấy nhiều thứ hay, và trong đó có nhiều weblogs đọc khá thú vị, thế nên tôi dùng cái post này làm nơi liệt kê danh sách một số blogs mà riêng cá nhân tôi cho rằng thú vị.

Và nếu có thể, mời quí bạn ghé thăm một chút.



- Viet-Studies.org - Trang riêng của GS. Trần Hữu Dũng - viet-studies.net - Khó có thể gọi đây là một blog, vì đơn giản nó không phải là blog mà chỉ là nơi ghi chép riêng của GS. Trần Hữu Dũng bằng cách liệt kê các bài báo hay hoặc có giá trị về mặt tri thức của người Việt hoặc liên quan đến Việt Nam trên mạng Internet. Tuy vậy, nhưng tôi vẫn đưa vào đây đơn giản là vì nó rất có giá trị để tham khảo.

- TânNg - Innovation and Leadership (anh em hay gọi là bác Tân Ngố) - tanng.spaces.live.com - nhiều kiến thức thú vị, bình luận cũng thú vị, và hay nhất là về sách.

- Người Tập Viết - www.nguoitapviet.info - của một chú em trẻ tuổi thích thiết kế web và phim Hàn, khá thú vị với những ai quan tâm đến thiết kế web, công nghệ mới (kiểu như AJAX hay CSS & Tableless design, ...)

- Sonny Motives - sonnymotives.com - cũng là trường phái về thiết kế web như trên, và cũng có một số điều thú vị.

- Cái Tôi - caitoi.blogspot.com - bình luận và nhận xét khá hay, về nhiều chủ đề

- Joe (Mai Văn Dâu) - 360.yahoo.com/mrdautay - một chú người Canada viết blog tiếng Việt về Việt Nam...

- Như Thuận - VietSpider - nhuthuan.blogspot.com - dành cho ai quan tâm về Java và sản phẩm bóc tách thông tin VietSpider

- PCDinh (Phạm Công Định) - phpvietnam.net/blog - nếu định cãi nhau với chú em này về Java vs M$ thì chọn đúng người rồi, nhưng tôi thích cãi cọ với chú em này về ... chính trị. Ngoài ra có thể học hỏi được nhiều thứ về Java, PHP5 và cả chuẩn thiết kế web ;)

- Web 2.0 Vietnam - web2vietnam.wordpress.com - dành cho ai quan tâm về Web 2.0 (web thế hệ mới) và cả những ứng dụng, ví dụ, bình luận liên quan đến Web 2.0


Nếu bạn lạc vô đây và thấy cái weblog nào thú vị, xin vui lòng post một cái comment để tui cập nhật tiếp nhé, thanks...


Cọp bi bờ lốc giữa trưa hè

Hôm any đi ăn sớm một chút, nên giờ nghỉ trưa cũng tranh thủ đọc được một số bài ở một vài báo điện tử, lượn qua VietNamNet của anh Hà Tuấn thấy cái bài này VNN cọp từ Sài Gòn Tiếp thị ra cũng hay (nhất là cái bài thứ 2, cái câu hỏi mình hay đặt ra cho các ứng viên, và hình như họ cũng thường xuyên trả lời vậy).

Do đó, cọp lại vào đây để chia sẻ. Mời quý bạn đọc chơi



Hai câu chuyện ghi từ blog
Nguồn: Sài Gòn Tiếp Thị - Đăng lại: VietNamNet

Dẫn nhập: Hai câu chuyện tình cờ ghi được từ thế giới nhật ký cá nhân trên mạng (blog) của hai người trẻ tuổi lại cho thấy một không gian sống đang rộng lớn hơn, một thế hệ đang tư duy rất khác so với trước đây.

Câu chuyện thứ nhất: Trăn trở "thế mạnh"
(Ghi từ blog của một giám đốc IT 29 tuổi có nick là Dr Neo)

Hôm nay, đi ăn tối với Amit Jalali - Senior Business Manager, International Operations của QAI. Thực sự bị sốc. Anh chàng còn trẻ quá, chắc mới chỉ 35 là cùng. Vậy mà... biết 12 thứ tiếng khác nhau. Và rất biết tạo ấn tượng ban đầu.

Nói chuyện về việc hợp tác giữa hai công ty, anh chàng khen công ty mình hết lời. Và đã rất khôn khi khen một cách gián tiếp qua việc kể lại lời của người khác. Dù biết vậy nhưng mình cũng cảm thấy nở mày nở mặt lắm. Theo anh ta, đối với giới gia công phần mềm Ấn Độ, chỉ có một công ty Việt Nam duy nhất có khả năng trở thành đối thủ của họ là công ty mình.

Tuy vậy, người khách hỏi một câu làm mình suy nghĩ rất nhiều sau đó, kể cả khi đã về đến nhà: Việt Nam sẽ dựa vào cái gì để có thể theo kịp Ấn Độ? Đâu là lợi thế cạnh tranh của Việt Nam, và của công ty mình?

Người đối tác chia sẻ với mình về khía cạnh văn hoá: tại sao người Mỹ chuyển việc gia công sang Ấn Độ chứ không phải nơi khác, người Nhật sang Trung Quốc, người Anh sang Ireland còn người Đức thì lại sang Nga? Đó là vì sự tương đồng về văn hoá. Người ta cảm thấy hoàn toàn thoải mái và tin tưởng khi hiểu rõ văn hoá của nhau. Rất dễ hiểu cho ba trường hợp sau: Nhật chịu ảnh hưởng Trung Hoa rất nặng suốt mấy ngàn năm, Ireland chịu rất nhiều ảnh hưởng của Anh, còn Đức và Nga đều là hai nước mang nặng dấu ấn văn hoá Đông Âu - Slave.

Nhưng còn trường hợp giữa Ấn Độ và Mỹ? Ấn Độ không tự cô lập mình bởi cái gọi là văn hoá riêng. Người Ấn Độ, trong công việc, đồng hoá văn hoá của mình với văn hoá khách hàng. Họ luôn luôn "say yes". Khách hàng muốn họ làm CMMI-L3, họ làm ngay. Và thậm chí còn làm hơn như vậy nữa, họ làm CMMI-L5. Sau khi làm xong, họ thậm chí còn dạy lại cho người Mỹ cách làm những cái CMMI-L4/5. Bởi vậy, trong công việc, người Mỹ hoàn toàn không thấy sự khác biệt về văn hoá, về ngôn ngữ... Họ thấy hoàn toàn tin tưởng và thoải mái...

1. Tôi tự hỏi chính bản thân mình: Điều đó có thể áp dụng ở Việt Nam hay không?

Câu trả lời là không... Và không chỉ là Việt Nam, mà thậm chí ở cả Trung Quốc cũng vậy. Điều khác biệt đã được chứng minh bằng thực tế và bằng lịch sử. Nếu như người Ấn Độ làm việc rất chuyên nghiệp (văn hoá Tây phương - đúng hơn là văn hoá Mỹ) nhưng cuộc sống xã hội rất đậm bản sắc văn hoá truyền thống. Thì ở Việt Nam hay Trung Quốc, người ta đang bắt đầu sống thực dụng theo kiểu xã hội phương Tây (một bộ phận, đặc biệt là giới trẻ) trong khi lại làm việc theo kiểu rề rà không chuyên nghiệp mà mình vẫn tự ru ngủ mình mỗi ngày: theo văn hoá phương Đông, theo kiểu truyền thống, theo những giá trị gia đình, có tình cảm...

Sự thay đổi, nhất là về văn hoá là khó kinh khủng… Nhưng có thật là không thể được?

2. Tôi chợt nhớ lại những lời của chính bản thân mình trước đây: văn hoá phương Tây chú trọng về khoa học, về tính thực tế, và chính vì vậy họ đi rất nhanh về kinh tế. Còn văn hoá phương Đông chú trọng về mối quan hệ giữa người với người và giữa con người với vũ trụ, với thiên nhiên nên họ duy trì được những nền văn hoá nhiều bản sắc, sản sinh những nhà tư tưởng lỗi lạc và tất cả những tôn giáo chính của thế giới. Thế giới không thể không có phương Tây vì lúc đó thế giới sẽ trì trệ không phát triển. Và thế giới không thể không có phương Đông, vì khi ấy thế giới sẽ trở nên cực đoan, thái quá và thực dụng. Cũng giống như một chiếc compa, phải có cả hai chân: cả chân trụ và chân xoay đều quan trọng. Cũng giống như một gia đình, cả người chồng và người vợ đều quan trọng.

Và như trong một gia đình, muốn hạnh phúc, mỗi người cần phải tự thay đổi cho phù hợp với vai trò mới: là vợ hay là chồng, là cha hay là mẹ...

Áp dụng lại vào trong trường hợp này: Chúng ta đã thực sự biết mình muốn gì hơn chưa? Và chúng ta đã chuẩn bị được cái tâm thế cần thiết để có được cái điều mà mình lựa chọn hay chưa?

Nếu chúng ta muốn có một nền kinh tế mạnh, muốn con cái mình sống sung sướng, muốn xoá được nỗi nhục của một nước "nghèo" và "nhỏ", thì từng người trong chúng ta phải sẵn sàng cho nó. Chúng ta phải thay đổi tâm thế của mình: thay vì tâm thế "phán xét" hay "phản kháng", chúng ta hãy lựa chọn tâm thế "tiếp nhận" và "cộng tác". Thay vì tâm thế "bị động", chúng ta hãy sẵn lòng với tâm thế "chủ động".

Yêu cầu về sự thay đổi tâm thế ấy không chỉ dừng lại ở góc độ từng cá nhân riêng biệt: các doanh nghiệp, các tổ chức và cả chính phủ nữa, đến lượt mình, cũng phải "học" cách thay đổi tâm thế. Cái cách mà chúng ta đối xử, giáo dục nhân viên hay xã hội giáo dục thế hệ trẻ sẽ phải khác. Cái cách mà chính phủ hỗ trợ các doanh nghiệp cũng sẽ phải khác. Tại sao, ở Trung Quốc, chính phủ sẵn sàng hỗ trợ 50% chi phí để các doanh nghiệp phần mềm lấy những chứng chỉ chất lượng quốc tế. Tại sao, Chính phủ Trung Quốc sẵn sàng lập ra một vài uỷ ban hay các công ty lớn sẵn sàng bỏ ra vài ông tiến sĩ chỉ để ngồi học những cái hay mà Ấn Độ đang làm để áp dụng, còn mình thì không? Tại sao những thành tựu khoa học công nghệ mới nhất đều được người Ấn tổ chức học hỏi, cập nhật ngay trong tháng, thậm chí trong tuần, trong khi ở đây mình lại đóng cửa "cho rằng mình hay", và thậm chí còn cố gắng "try to invent the wheel"?

Cái tâm thế ấy cũng sẽ phải là cái tâm thế vươn đến tầm cao chứ không phải là cái "trung bình chủ nghĩa" đã ăn sâu vào đến tận xương tuỷ của xã hội: học vừa đủ để đậu, để ra trường có việc làm, làm vừa đủ để còn được tăng lương, lãnh đạo vừa đủ để dự án/phòng ban của mình không bị than phiền. Khi mà phần lớn nhân viên đều chỉ lo cho nồi cơm của riêng mình, thì cái doanh nghiệp ấy sẽ đi về đâu? Khi mà phần lớn mọi người đều an phận thủ thường thì cái xã hội của những con người ấy sẽ đi về đâu?

Một ngày tôi sẽ thấy nền IT Việt Nam từ chối những hợp đồng cỡ chục triệu đô vì quá nhỏ!

Và một ngày tôi sẽ thấy từng hàng người nối đuôi nhau vào Việt Nam để học hỏi cái hay của một đất nước, của một dân tộc muốn và dám thay đổi!

Nếu như, vâng nếu như ngày hôm nay từng người trong chúng ta thay đổi tâm thế của mình...

Câu chuyện thứ hai: Những sự vận động
(Ghi từ blog của một chàng thạc sĩ 24 tuổi có nick là King Kong)

Tiếc là mình đã hỏi câu "Tại sao em chọn trường ấy?" hoặc "Em học trường ấy thì sẽ định ra làm gì?" nhiều lần, hầu hết đều khúc xạ đến các đấng sinh thành hoặc không trả lời được. Rất ít em xác định hoặc mong muốn được đầu ra sẽ thế nào. Hi, hình như ngày xưa mình cũng thế? Cả một sự thiệt thòi và lãng phí. Những tháng năm tự do, mạnh mẽ, sáng tạo, máu hiếu chiến hiếm có của cuộc đời.

Nhiều khi đi trên đường nhìn xe cộ tấp nập, chợt nhớ câu của một đại ca "Anh đang đi giữa dòng đời", lại lan man kiểu "Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?". Chiều hôm trước thấy một anh bán than, để vợ ngồi trong xe và đẩy đi, vừa đi vừa huýt sáo. Cũng lúc ấy, có một chàng cực “xì tin xì khói” cưỡi con SH đèo một em bé nõn nà phi qua, miệng chúm chím như cũng đang huýt sáo. Chả biết ai hạnh phúc hơn, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu vợ mình phải ngồi trong xe than nhỉ?

Chợt những chuyện lan man đó làm mình phải nghĩ đến một số người, một số câu chuyện quanh mình.

Thằng em thân tín, tài năng và ngoan ngoãn đã tự động rời bỏ một chỗ làm mà bạn bè và mình mất bao nhiêu thời gian mới tìm ra và hỗ trợ được, không một lời nhắn nhủ hay giải thích. Công việc đúng sở thích và sở trường, hoàn toàn tự do về giờ giấc, làm với những người giỏi, thu nhập không tệ, công ty hoành tráng, tương lai ngon... nói chung cậu tự nhận xét là rất ổn. Cũng chẳng biết sẽ làm gì tiếp theo, rồi đi đâu về đâu. Gần 2 năm luyện sắt không thành. Vừa đến tận nhà cu cậu. Cậu không xác định được. Thiếu sức chiến đấu, thiếu động lực, thiếu tầm nhìn và khát vọng. Khó. Rất khó. Trước khi về, nhắc cậu một câu: "Anh sẽ không hỏi chú nữa, khi nào chú cần giúp gì thì qua anh, luôn luôn rộng cửa. Nhưng nếu anh qua nhà chú, mà chú không đủ khả năng kiếm cơm phải để vợ lo, thì đừng có mời anh uống rượu". Cuộc sống đang từng giờ chuyển động, sao lại đứng?

Di chuyển blog sang server khác do bị chặn :(

Vừa rồi tìm hiểu tình hình thấy Blogger bị VDC dùng firewall chặn lại, do đó các trang blog có địa chỉ user.blogspot.com đều không thể mở ra được khi dùng MegaVNN (ADSL của VDC) hoặc VNN-1269. Vì lý do đó tôi đành phải di chuyển blog về địa chỉ quynhnguyen.chungta.com. Vậy nay thông báo để quý bạn nào vào blog của tôi theo địa chỉ quynhnguyen.blogspot.com thì còn được biết và qua bên kia chơi.

Rất là xin lỗi (có lẽ phải thay mặt VDC và cả cái đơn vị ra lệnh cho VDC phải chặn lại xin lỗi quý bạn về vấn đề này :P). Khi nào tình hình thay đổi thì lại chuyển về địa chỉ trên BlogSpot.com vậy...



Nhân tiện, xin mời đọc qua bài phỏng vấn ông Đỗ Quý Doãn, Thứ trưởng Bộ Văn Hoá - Thông tin về Tự do báo chí tại Việt Nam trên BBC Vietnamse để thông cảm có cái blog vớ vỉn của tui bị chặn, hix, hix, ...