Hiển thị các bài đăng có nhãn Quora. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quora. Hiển thị tất cả bài đăng

Phẩm chất nào của con người thường bị đánh giá thấp?

Tôi từng học một môn được coi là khó nhất trong toàn bộ khóa học ở trường của mình. Chưa đến một nửa sinh viên học môn này có thể qua môn. Ai cũng nói rằng việc sinh viên trượt là lỗi của giảng viên.

Ngày đầu tiên đi học, thầy cảnh báo 300 sinh viên trong lớp rằng bạn sẽ không thể nào qua môn nếu như học tất cả vào đêm cuối trước khi thi đâu. Tôi cười thầm, nghĩ rằng thật lố bịch làm sao. Giáo viên nào cũng nói như vậy, còn tôi môn nào cũng qua!

Trước khi thi một hôm tôi mới bắt đầu học, và tôi trượt! Chưa bao giờ tôi trượt một cách ấm ức thế này cả! Tôi tính toán lại, và nhận ra hóa ra bài tôi làm nhận được điểm C là cùng. Tôi sẽ không thể tốt nghiệp được, và tôi cũng không còn tiền để học lại.

Tôi cực kỳ thất vọng, và hoàn toàn không muốn đi trước mặt 300 bạn cùng lớp lên chỗ thầy để ký giấy báo trượt (drop slip).



Tôi quyết định email cho thầy:

Thầy và em chưa gặp nhau. Đây là lỗi của em... Em muốn báo với thầy là em sẽ nghỉ khóa học của thầy. Việc trượt môn là lỗi của em. Em xin phép hẹn thầy tại văn phòng để thầy ký giấy báo trượt cho em được không ạ? Em cực kỳ xấu hổ. Lần sau em sẽ thay đổi cách học hành. Nhưng mà, giờ điều kiện tài chính nên phải đến năm sau em mới đi học lại được.

Thầy trả lời, và bảo tôi gặp thầy sau giờ học. Không nghĩ gì cả, tôi chờ các bạn đi hết và mang giấy báo trượt đến chỗ thầy.

Thầy: Em là Hailey phải không?
Tôi: Dạ vâng. Đây là giờ báo trượt của em.
Thầy: Lần đầu tôi thấy email như của em đó. Em có biết bao nhiêu sinh viên trách tôi vì tôi đánh trượt họ mặc dù tôi đã bảo các bạn phải làm gì để qua môn chưa? Tôi sẽ ký cho em giấy chưa hoàn thành. Nó sẽ giúp em học lại môn này vào kỳ sau mà không phải đóng tiền. Nhưng, em phải đọc giáo trình và đi học đầy đủ, và đừng để nước đến chân mới nhảy. Và đừng làm tôi hối hận vì đã giúp em như thế này!

Tôi cực kỳ sửng sốt. Tôi không xứng đáng với những gì thầy đã làm cho tôi. Trải nghiệm này đã giúp tôi tạo thói quen để có thể hoàn thành việc học xuất sắc ở trường. Bằng cách làm việc chăm chỉ, tôi đã qua môn với số điểm tốt.

Tôi nhận ra một phẩm chất hay bị đánh giá thấp: khả năng xin lỗi và thừa nhận rằng mình đã sai.

Trải nghiệm này khiến tôi phải khiêm tốn đi nhiều. Tôi là một người học giỏi, kiêu hãnh, và cực kỳ tệ trong việc xin lỗi.

Tôi cực kỳ tôn trọng những người có khả năng xin lỗi. Thừa nhận rằng mình đã sai là một việc cực kỳ khó.

Đây là một phẩm chất thường bị đánh giá thấp; nó không làm ta cảm thấy yếu ớt hơn, mà cho thấy sự khéo léo và sức mạnh.

Tại sao một vài lập trình viên đôi khi tỏ ra xấu tính đối với những người mới?

Tôi sẽ bỏ qua việc thanh minh rằng "Chúng tôi không xấu tính", bởi vì tôi biết chính xác điều mà bạn đang nói tới.

Lập trình là một trong những thứ mà cảm giác chán nản và dành hàng giờ sửa các bug từng chút từng chút một (hacking away endlessly), là một phần tất yếu của nó.

Đa số mọi người không thể chịu được việc đó. Họ bí và ngay lập tức quyết định đi nhờ ngừoi khác giúp đỡ hoặc từ bỏ hoàn toàn.

Bạn đáng ra không nên tìm kiếm sự trợ giúp. Bạn đáng ra phải vắt óc suy nghĩ hàng giờ cho tới khi bạn hoàn toàn bí tới nỗi mà bạn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ người giúp đỡ.

Và khi bạn nhờ người khác giúp, bạn nên đặt câu hỏi cho thật tốt vào. Nếu bạn chỉ nói với tôi rằng "nó không chạy" và ném đống code của bạn vào mặt tôi (hoặc tệ hơn nữa, bạn chả cho tôi xem tí code nào; đúng thế, có người làm vậy đó; không, tôi không biết tại sao họ làm vậy nữa), thì rõ ràng là bạn chỉ đang nhờ chúng tôi debug code giùm các bạn và cho thấy rằng chả có tí nỗ lực nào từ phía bạn cả, nỗ lực tỉ lệ thuận với quyền được nhờ giúp đỡ của bạn.

Đó là lý do vì sao Stack Overflow có nổi tiếng về việc xấu tính. Đó không phải là "xấu tính", đó là do những người mới thường hỏi đi hỏi lại những câu hỏi lặp đi lặp lại. Nên khi một người mới học Android đăng bài trên Stack Overflow hỏi "Làm cách nào để canh giữa một TextView?" chúng tôi tự nhiên cảm thấy ngứa mắt và khó chịu và đóng post của cậu ta mà không kèm theo câu trả lời nào. Bởi vì nếu như cậu ta chịu bỏ ra 30 giây để tự mình tìm cách làm, cậu ta đã có thể tìm thấy câu trả lời và học được điều gì đó khi làm thế. Nhưng thay vào đó, cậu ta quyết định làm tốn thời gian của mọi người.

Đừng như cậu ta.

Sử dụng Google một cách hiệu quả. Học cách giải quyết vấn đề. Đó là bước đầu tiên để viết phần mềm. Tất cả lập trình viên thành công đều phải trải qua quá trình này. Nó rất gian truân. Và có thể khá khó chịu khi thấy những người mới cố gắng phá vỡ quy trình này.


________________

Tác giả: Kevin Ossia - Quora
Dịch giả: Việt Anh - Quora Vietnam

Tại sao lại cảm thấy chán nản sau khi quan hệ?

Tại sao tôi cảm thấy chán nản cả ngày sau khi quan hệ với bạn gái? Chúng tôi có một mối quan hệ rất tốt và không có vấn đề gì với nó cả. Ngay cả lúc làm tình cảm xúc vẫn rất là tuyệt vời cho cả hai kìa mà.

Cho dù có muốn thừa nhận hay không, rất nhiều người trong chúng ta đều đã nếm trải cảm giác này –– đó là một nỗi buồn không thể giải thích được sau khi làm tình. Nếu bạn đã được trải nghiệm việc này hãy yên tâm rằng nó cực kỳ phổ biến, hơn hẳn những gì bạn có thể tưởng tượng. (cho dù việc làm tình trước đó có tuyệt vời đến đâu). Nghiêm túc mà nói, dựa theo 1 bài nghiên cứu đã được công bố trên Tạp chí Y học Tình dục, có đến 46% nữ giới nói rằng họ đã từng hơn 1 lần trong đời trải qua cảm giác lo lắng, u sầu, buồn bã sau khi quan hệ tình dục. Điều gì đang xảy ra ở đây vậy? Chúng tôi đã tìm đến sự giúp đỡ của Laurel House, 1 tác giả đồng thời là chuyên gia tư vấn trong mảng hẹn hò và xây dựng mối quan hệ, để có được cái nhìn chính xác về những cảm xúc khó chịu mà nhiều người gặp phải này.

1. Bạn chưa sẵn sàng

Lý do rất lớn giải thích tại sao những phụ nữ trẻ lại gặp phải những cảm xúc tiêu cực sau khi quan hệ chính là việc họ đã làm điều đó với những đối tượng mà họ không thực sự mong muốn, hoặc họ đã quan hệ khi chưa sẵn sàng cả về mặt thể chất lẫn cảm xúc. Lòng tự trọng thấp, các nỗi sợ nội tâm, cảm giác tội lỗi, hay các khoảng trống tâm hồn cũng có thể gây ra những cảm xúc này.

Nếu bạn cảm thấy tồi tệ ngay sau khi quan hệ, chắc chắn là bởi vì cuối cùng bạn cũng cho phép bản thân được bày tỏ cảm xúc thật sự, và bạn nhận ra rằng mình đã không có đủ kết nối để làm tình với người này” Laurel nói. “Thậm chí ngay cả khi cả 2 đang ở trong 1 mối quan hệ tốt chứ không phải chỉ đến với nhau để thỏa mãn nhu cầu thể xác, việc quan hệ cũng giải phóng ra những hóc-môn khi đạt cực khoái khiến cho bạn gặp phải những cảm xúc mà mình đã cố gắng tránh để nó trỗi dậy”.

Lauren khuyến khích những người tham gia làm đối tượng nghiên cứu tránh việc tìm cách dập tắt cảm xúc này. Nhưng bà cũng không quên nói thêm, “điều đó không đồng nghĩa với việc bạn nên để nỗi buồn này được tự do gặm nhấm chính mình và lún sâu thêm vào những khoảnh khắc tệ hại đó –– hãy chắc chắn là bạn có suy nghĩ về nó và thành thật với bản thân về việc những cảm xúc này thực sự đến từ đâu và chúng xuất hiện để nhắn nhủ cho bạn điều gì”.

2. Hẹn hò chớp nhoáng không dành cho bạn

Việc cảm thấy buồn bã sau khi quan hệ có thể đến với phụ nữ ở mọi độ tuổi, và các đối tượng nghiên cứu cũng không phải ngoại lệ. Quan hệ tình dục không ràng buộc thì không có gì sai trái cả, nhưng nhiều phụ nữ không có khả năng kiểm soát được nó tốt như những người khác. Ashley, một sinh viên năm nhất ở Đại học California đã có những chia sẻ rất thẳng thắn về việc hẹn hò chớp nhoáng ở đại học –– phần lớn các mối quan hệ đấy sẽ kết thúc bằng việc khiến cho cô ấy cảm thấy bản thân thật hư hỏng tồi tệ trong vài ngày sau. “Cảm xúc này đến chủ yếu bởi vì tôi biết rõ đây chỉ là tình một đêm và chúng tôi chắc chắn sẽ không bao giờ nói chuyện với nhau thêm một lần nào nữa”, cô ấy nói “Nó làm cho tôi tự vấn bản thân và xem xét lại những quyết định vừa rồi liệu có đúng hay sai”.

Ashley không hề đơn độc. Teresa, một sinh viên năm nhất tại Đại học James Madison, nghĩ rằng việc nhiều phụ nữ cảm thấy buồn bã sau khi quan hệ có thể là do họ và đối tác ngay từ đầu đã không đồng điệu với nhau. “Một lần nọ, tôi làm tình với một chàng trai chỉ vừa mới gặp và anh ta thậm chí còn không thèm hỏi số điện thoại hay những thứ liên quan đến tôi trước khi tạm biệt”, cô ấy chia sẻ. “Điều đó làm tôi buồn khi nghĩ đến việc mình cũng chỉ là một trong những người con gái đã  hệ với anh ta”! Trong khi nhiều phụ nữ hoàn toàn thấy ổn với những mối quan hệ không ràng buộc, nhiều người khác thì không –– và việc xác định mình nằm ở nhóm nào thực sự rất quan trọng để đưa ra các quyết định sau này.

3. Các phản ứng sinh học trong cơ thể cũng là thủ phạm

Trong nghiên cứu được công bố bởi tờ Tạp chí Y học Tình dục của tiến sĩ Robert D. Schweitzer, nỗi buồn sau khi quan hệ này có một cái tên hẳn hoi và nó là: post-coital dysphoria (PCD), hay post-coital tristesse (PCT - U sầu hậu quan hệ tình dục). Cả nam và nữ đều có khả năng gặp phải tình trạng này, nhưng đối với mỗi người nó sẽ cho họ một trải nghiệm riêng biệt.

Theo như Laurel, PCD là hoàn toàn bình thường về mặt sinh học. Khi bạn quan hệ, các hóc-môn –– đặc biệt là dopamine và prolactin –– được giải phóng ồ ạt khiến cho bạn nhạy cảm và dễ bị tổn thương hơn. “Cùng với đó, thậm chí nhiều người có thể sẽ bắt đầu khóc lóc. Có thể bình thường bạn sẽ không khóc khi buồn đâu, nhưng biết đâu được" Laurel nói.

Sau khi đạt cực khoái, lượng dopamine trong não tụt giảm đột ngột trong khi lượng prolactin thì vẫn tiếp tục tăng. Prolactin là hóc-môn cần có để sản xuất sữa ở phụ nữ (nhưng đàn ông cũng có). Cơ chế của prolactin là chống lại dopamine để kiểm soát ham muốn tình dục, và sự gia tăng của nó có thể vẫn sẽ tiếp tục trong khoảng thời gian lên đến 2 tuần sau khi cực khoái, dựa theo Tạp chí Entelechy Journal . Vậy nên việc cảm thấy buồn bã sau khi quan hệ là hoàn toàn hợp lý về mặt sinh học!

4. Bạn thiếu sự kết nối với đối tác

Lời khuyên đáng giá nhất của Laurel chính là: Hãy để cho tình dục là thứ kết nối tâm hồn chứ không phải chỉ để kết nối thể xác –– bất kể đó là hẹn hò chớp nhoáng hay 1 mối quan hệ nghiêm túc. “Nhiều cô gái rất giỏi trong việc dập tắt hoặc mặc kệ nhu cầu cảm xúc trong tình dục –– nhưng nhiều cô gái khác thì không”, Laurel nói. Tuy nhiên, Laurel cũng lưu ý thêm là bạn phải thực sự thành thật với bản thân. “Bạn có thể xem tình dục chỉ đơn giản là để cho vui vẻ và giải quyết nhu cầu hay không? Thực sự? Nếu không thì đừng làm nó! Hãy tự hỏi bản thân và trả lời thực lòng. Sau đó hãy lắng nghe theo trái tim mách bảo. Nếu bạn cứ mặc kệ bản thân mà lao vào, những cảm xúc này sẽ chỉ làm cho bạn thêm phần tổn thương mà thôi”.

Mặc dù bạn có thể nghĩ rằng chỉ những cô gái trải qua những cuộc tình một đêm với những anh chàng ngẫu nhiên trên phố mới gặp phải cảm giác này, sự thật lại không đúng như vậy. Ngay cả những cô gái với mối quan hệ lành mạnh vẫn có thể gặp phải nỗi buồn sau khi quan hệ. Laurel khuyên rằng bạn hãy thẳng thắn với người yêu nếu có vấn đề cảm xúc này và cùng tìm ra giải pháp. “Hãy cảm ơn người yêu nếu họ khiến cho bạn cảm thấy an toàn đủ để sẵn sàng phá bỏ rào cản và đối mặt với vùng nhạy cảm của tâm hồn mình”.

Mia, một sinh viên năm 2 tại Đại học Millersville, nói rằng cô ấy bảo vệ bản thân khỏi những cảm xúc tiêu cực bằng việc chỉ làm tình với người mà cô ấy cảm thấy thực sự thoải mái khi ở bên cạnh. “Tôi biết, đối với thế hệ ngày nay, quan điểm bắt người yêu phải chờ đợi như vậy có hơi lỗi thời, nhưng tôi sẽ không bao giờ quan hệ ngay những lần hẹn hò đầu tiên đâu”, cô ấy nói thêm “Ngay cả khi chuyện đó là bắt buộc, tôi vẫn phải biết chắc rằng tôi có được hiểu biết về con người ấy ít nhất ở mức vừa đủ –– việc đó làm cho tôi cảm thấy thoải mái hơn trong khi quan hệ và cả sau đó nữa”.

Mặc dù nỗi buồn sau khi quan hệ không phải là thứ mà ai cũng phải trải qua, tốt nhất là bạn vẫn nên hiểu rõ về giới hạn của bản thân trước khi đưa ra những quyết định quan trọng.

------------------------------------
Tác giả: Prince Ankit - Quora
Dịch giả: Nguyễn Phúc Duy - Quora Vietnam


Việc đọc giúp ích gì cho não bộ ngoài việc gia tăng vốn từ?

Không có thứ gì làm giàu cho trí óc con người hơn là trở thành một độc giả tâm huyết.


1. Việc đọc (sách, báo, mọi thứ) nâng cao chức năng của trí não. Một khảo sát của Đại học Emory cho thấy rằng việc đọc có thể tăng cường liên kết trong não bộ, tạo nên những hoạt động trao đổi (tín hiệu) thần kinh tương tự như việc vận động cơ bắp của trí nhớ vậy.

2. Ngăn ngừa các chứng bệnh nghiêm trọng và không thể chữa được, như là bệnh Alzheimer hay điên loạn, mất trí. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người lớn tuổi tham gia vào các hoạt động giải trí mang tính kích thích trí não, như là việc đọc (sách, báo, v.v…), có ít khả năng mắc phải bệnh Alzheimer hơn. Não của chúng ta cũng là một cơ quan trong cơ thể như bất kỳ bộ phận khác, vậy nên nếu như tập thể dục giúp trái tim khỏe mạnh hơn, thì việc đọc cũng giúp bộ não có nhiều sức khỏe hơn.

3. Đại học Sussex đã chứng minh rằng việc đọc giúp loại bỏ stress. Người ta đã thực hiện các bài kiểm tra với đối tượng là người lớn trưởng thành đã làm việc và học tập từ rất sớm, lượng stress (ở những người này) đã tích tụ lâu dài và tàn phá sức khỏe thần kinh của họ đến mức dường như “khó cứu chữa”. Trong các thí nghiệm đó, việc đọc là phương pháp hiệu quả nhất giúp những người tham gia này vượt qua và giảm thiểu mức độ căng thẳng, lo âu một cách đáng kể. Một khi đã có thể giúp triệt hạ stress ở những người làm việc và học tập từ khi mới sinh ra như vầy, điều tương tự cũng có thể áp dụng được cho bất kì ai khác.

4. Đọc một cuốn sách hay là một trong số những cách hiệu quả nhất để tĩnh tâm và có giấc ngủ ngon. Ánh sáng mạnh từ các thiết bị điện tử làm não bộ nhận tín hiệu như là đến lúc phải thức dậy rồi. Trong khi đó thì đọc sách với ánh sáng dịu nhẹ mang đến hiệu ứng ngược lại, nó đưa não ta vào chế độ nghỉ ngơi.

5. Bạn cũng có thể trở nên cảm thông và nhạy bén, tinh tế. Đây có thể là ưu điểm hoặc khuyết điểm tùy vào cách nhìn nhận. Nếu bạn đọc (thường xuyên), bạn sẽ dễ thấu hiểu, thông cảm cho những khó khăn nhọc nhằn của người khác. Một nghiên cứu cho thấy sự nhập tâm trong lúc đọc tiểu thuyết giúp gia tăng lòng thấu cảm dành cho người khác. Trí thông minh cảm xúc này dễ dàng được truyền tải vào các mối quan hệ ngoài đời thực của ta.

6. Người đọc nhiều hơn cũng có học thức hơn và thông minh hơn, không có quá nhiều người như vậy, vì thế nên họ cũng được xem trọng bởi xã hội. Tổ chức chính phủ el Fondo Nacional de las Artes (Argentina) có thực hiện một nghiên cứu chỉ ra rằng những người đọc nhiều có xu hướng tham gia cao hơn đối với tất cả các hình thức hoạt động văn hóa. Hơn nữa, một điều mà chúng ta ai cũng biết. Sự tinh thông về ngôn ngữ sẽ giúp bạn trở thành một người thú vị ở mọi nơi.

7. Bất cứ khi nào ta đọc một cuốn sách, một phần ghi nhớ mới sẽ được tạo ra và ta lúc đó đang “tập thể dục” cho trí não mình. Bất cứ khi nào não được vận động, các khớp thần kinh mới sẽ được hình thành giúp duy trì ký ức chính xác, cho phép lưu trữ một lượng lớn, nhiều thông tin hơn trong đầu. (Vậy nên là ta có) trí nhớ tốt hơn.

8. Đại học California có phát hiện rằng khi ta đọc cuốn sách mình yêu thích, kỹ năng viết của tác giả sẽ được ta tiếp nhận một cách vô thức. Ta nâng cao được chính tả văn viết của mình mà bản thân còn không nhận ra.

9. Nhiều nghiên cứu thần kinh học chỉ ra rằng người có thói quen đọc thường xuyên sẽ sản xuất ra nhiều chất trắng ở não bộ hơn, đây là thành phần cực kỳ quan trọng cho quá trình tiếp thu kiến thức. Chất trắng giúp ta học tập, kể cả việc học những thứ khó khăn nhất trong thời gian kỷ lục. Ví dụ như là học một ngôn ngữ mới.

----------------------
Nguồn: Quora => https://qr.ae/TmGcNe
Tranh: Karina Cocq via bibliolectors
Bản dịch: Minh Thanh - Quora Vietnam

Vì sao mọi người lại ưa thích bộ phim "Forrest Gump" nhiều như vậy?



Bộ phim sản xuất từ năm 1994 tới giờ vẫn là một trong những bộ phim yêu thích nhất của hàng triệu người trên toàn thế giới, và có khá nhiều lý do cho điều này. Từ tác phẩm truyện đầy cảm hứng và cảm xúc của Forrest, đan xen những khoảnh khắc hài hước mà chúng ta nhìn thấy trên phim.

Đây là 11 lí do khiến Forrest Gump "Luôn làm bạn cảm thấy ấm áp", và luôn là một trong những bộ phim "Hay nhất mọi thời đại".

1. Niềng chân kinh hoàng


Với chỉ số IQ vỏn vẹn 75, Forrest là một đứa trẻ khập khiễng với đôi niềng chân, tưởng tượng bạn là một đứa trẻ với cái hình ảnh "bị kì thị", thậm chí bị xa lánh vì sự kỳ quặc ở một cấp độ khác. Đó là chính xác là những gì mà học sinh tiểu học này cần có.
Chi tiết này sẽ gợi nhớ cho bạn về những vấn đề xảy ra với chính cơ thể mình, với những vấn đề về cơ thể mà mọi người ai cũng có thể nhìn thấy. Và một người đàn ông sẽ luôn cảm thấy ổn thỏa khi mọi chuyện qua đi.

2. Chẳng ai muốn ngồi cạnh bạn, trừ Jenny


Bạn sẽ biết rằng, không thể đánh đồng mọi thứ với nhau, khi bạn nói đến toàn bộ trẻ em trên Trái Đất, và cô gái đặc biệt này: Jenny. Chưa đề cập đến vẻ đẹp mê hoặc của cô ấy, nhưng cô ấy đã chào đón thân thiện trong khi tất cả mọi người dưng dưng với Forrest. Jenny đã trở thành một "thứ gì đó đặc biệt", dù rằng khi đó chưa thể gọi đó là tình yêu.

3. Ngay cả Elvis Presley cũng trở thành vị khách của họ


Mẹ của Forrest quản lý một cái B&B (Tran: Chắc kiểu dạng hôm sờ tâ... nhầm Homestay). Và trong tất cả những vị khách trú lại chỗ họ, người đàn ông chơi Guitar này trở thành một trong những điều thú vị nhất của Forest. Một ngày nọ, anh nhảy theo giai điệu của cậu, và rồi họ nhìn thấy chàng trai đó trên TV. Hóa ra, người đàn ông đó đã trở thành huyền thoại của mọi thời đại!.

4. Lần đầu tiên của "Run Forrest, Run"


Đây không phải là một câu chuyện hài hước. Lần đầu tiên khi chúng ta nghe được câu nói trở thành siêu phẩm bất hủ từ bộ phim này này là khi những đứa trẻ ở trường bắt đầu tìm và bắt nạt Forrest trong rừng, vào một buổi chiều mà cậu đang dành thời gian cho Jenny. Ngay khi Jenny thấy cậu bị thương, cô la lên "Chạy ngay đi, Forrest, chạy đi" (Tran: Trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn...) và một cuộc rượt đuổi với đôi niềng chân bắt đầu.
Khoảnh khác khi hệ thống niềng chân văng ra để giải phóng Forrest, là khi người xem có cảm giác lo lắng vì điều đó có thể gây ra đau đớn, nhưng cũng hoàn toàn giải phóng cho cậu ta khỏi điều đó. Sau đó một chuỗi vận động xảy ra, và Forrest đã trở nên vô cùng tuyệt vời vào lúc đó.

5. Tốt nghiệp và gia nhập quân đội


Bất chấp những nghi ngờ và thách thức mà mẹ cậu được cảnh báo về vấn đề giáo dục của Forrest, Forrest vẫn hoàn thành chương trình học tập khá tốt. Và ngay khi tốt nghiệp, Forrest nhận ngay một lời mời gia nhập quân đội cho cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Bạn có thể thấy việc cậu ấy nhận lời đơn giản thế nào, khi thách thức của cậu chẳng có gì ngoài nguy hiểm đối mặt. Nhưng Forrest không có IQ của một "người bình thường". Và đó là điều khiến cậu không hề sợ hãi

6. Một tâm hồn đồng điệu


Trên đường đi tới trại quân đội, trên chiếc xe buýt di chuyển, Forrest đã gặp Bubba, một người đánh bắt tôm đăng ký đi lính. Bubba cũng ở tầm thấp khi nói về vấn đề não bộ, cũng như việc chẳng biết nói về gì khác ngoài kinh doanh và đánh bắt tôm. Tò mò về những gì bạn có thể làm với Tôm? Bubba sẽ liệt kê ra một đống không cần nghỉ ngơi.
Và trong tất cả các cuộc thảo luận về tôm, Bubba đã đề nghị Forrest về kinh doanh tôm cùng với mình khi họ trở về nhà.
Và bất kể điều gì xảy ra, Forrest đã hứa danh dự với Bubba.

7. Một tình bạn không giống ai


Giữa mưa bom, bão đạn, mọi người cố gắng tìm chỗ ẩn nấp, nhưng Forrest vẫn cố gắng trụ lại đó để di chuyển đồng đội mình tới địa điểm an toàn. Và dù cho bất cứ vấn đề gì xảy ra, những nguy hiểm khi rời khỏi khu vực an toàn , Forrest tiếp tục quay trở lại khu vực mà anh đã nhìn thấy Bubba lần cuối.
Và cuối cùng khi cậu tìm được Bubba, người xem có thể nhìn thấy đã quả muộn để có thể làm gì.
Và không ai có thể biết được điều gì sắp xảy ra, cũng như việc không ai có thể ngờ được rằng ước nguyện của Bubba sẽ trở thành hiện thực

8. Không dè dặt câu từ, không sỉ nhục


Một khu vực tiếp khách được đưa ra để tự phục vụ, cố gắng thử Dr.Pepper, cơn nghiện của Gump trỗi dậy và anh ta đã uống hàng đống soda trước khi được vào phỏng vấn với tổng thống John F. Kennedy. Vậy nên lúc chờ cho đoạn giới thiệu trên TV, anh đã quên mất việc phải đi vệ sinh và lúc nhớ ra thì đã muộn. Chính vì thế, cuộc đối thoại vui nhộn này diễn ra.
  • John F. Kennedy: Xin chúc mừng, bạn cảm thấy thế nào?
  • Forrest Gump: Tôi buồn đái.
  • John F. Kennedy: [quay sang camera] Tôi tin rằng anh ấy vừa nói anh ấy phải đi đái. Chàng trai, cậu có ước muốn trở thành như anh ta không ?
Gặp gỡ tổng thống, không cần phải cân nhắc từ ngữ khi trò chuyện. Điều này không tuân thủ quy tắc giao tiếp của "người bình thường". Và sự thiếu nghiêm túc và qui tắc ứng xử xã hội là thứ khiến bạn cười và yêu mến Forrest Gump. Bởi đơn giản là bạn không thể tưởng tượng rằng bạn có thể thoải mái như anh ta ngay cả khi đứng trước ông sếp của bạn, dù xung quanh không có ai ngoài ông sếp và bạn. Trong khi đó Forrest làm vậy ở ngay trước mặt của tổng thống Mỹ.

9. Quân tử nhất ngôn, kể cả khi anh ta không biết được mình đang làm cái gì


Với số tiền quảng cáo trực tuyến mà anh ấy có được từ việc trở thành gương mặt của một công ty vợt bóng bàn cho bao bì và sản phẩm của họ, Gump được trả 25 nghìn đô và ra đi ngoài để giữ lời với người bạn quá cố Bubba.
Khi tất cả mọi người nói rằng chẳng có bất cứ lí do hợp lí nào để anh tham gia kinh doanh tôm, cuộc sống lại bắt đầu tạo ra một ván bài để ủng hộ anh, và một phép màu lại diễn ra theo cách hài hước nhất có thể.
Chúng ta sẽ không nói cho bạn biết chính xác điều gì xảy ra, nhưng chúng ta có thể tin rằng phần nào của câu chuyện sẽ luôn ở trong tâm trí mỗi doanh nhân, những người trong lúc nào đó đã từng nản lòng.

10. Tình yêu là sự tồn tại mãi mãi


Sau nhiều lần cô rời đi mà không có một lời nhắn, sau tất cả những lựa chọn tồi tệ và bao nhiều lần cô không chịu mở lòng với anh, Jenny luôn là người duy nhất trong tim của Forrest. Anh luôn ở bênh cạnh cô khi chống lại những hành vi ngược đãi của cha cô, khi cô đưa ra những lựa chọn tồi tệ, khi cô bị đối xử không tôn trọng và phải hứng chịu bạo hành, Forest vì cô chống lại cả thế giới.
Tình yêu vô điều kiện anh dành cho Jenny thực sự đáng ghen tỵ, một thứ mà rất nhiều người khao khát. Nhưng đối với một người có quá khứ khổ đau từ lạm dụng và bạo hành, không quá khó để hiệu Jenny. Khi bạn không thấy mình xứng đáng với tình cảm như vậy, thật khó để chấp nhận tình cảm mà bạn được trao cho.

11. Câu hỏi đầu tiên mà anh ấy hỏi khi gặp con trai của mình


Khi Jenny mời Forrest qua sau nhiều năm xa cách, cô giới thiệu với anh con trai mình..., nope, con trai của họ - Forrest Jr., điều đầu tiên mà Forrest hỏi sau cú sốc ban đầu ... "Thằng bé là một trong những tuyệt tác đẹp nhất anh từng được nhìn thấy. Nhưng thằng bé có thông minh không? Hay là...". Gần như không thể nào ngăn nước mắt bạn chạy ra.
Đây là một câu hỏi đưa ra bởi một người đàn ông mà đã sống cùng với sự "thiếu thông minh" trong suốt cuộc đời. Một người đàn ông đã làm được những điều mà những người thông minh hơn anh ta chưa bao giờ mơ tới. Một người đàn ông nhìn mọi thứ đều màu hồng trong cuộc sống của anh ấy. Và cũng là một người đàn ông rất giỏi trong việc chạy trốn khỏi thứ gì đó.
"Điều gì có thể khiến cho anh ấy lo lắng về khả năng đó?"
Bạn có thể tự hỏi chính mình. Và liệu bạn nên tự hỏi rằng mình may mắn thế nào khi không bị thiểu năng? Trở thành một người chạy bộ không giới hạn, một người quân tử nhất ngôn, một người bạn trung thành vô điều kiện, hay một người thực sự biết cách yêu? Bộ não của bạn mang đến điều gì? Và liệu một ai đó khác biệt với bạn có thể khiến bạn mạnh mẽ hơn?

-------------

Tâm lý đằng sau những người phụ nữ luôn muốn khoe cơ thể trên Instagram là gì?


Câu trả lời đơn giản thôi:
  • Đàn ông thích tình dục.
  • Phụ nữ thì thích sự chú ý.
Phương tiện truyền thông xã hội đang tràn ngập hàng triệu người đàn ông beta (ND: beta male => đàn ông không thành công hay quyền lực như những người đàn ông khác, trái ngược với alpha male – theo Từ điển Cambridge), những người sẵn sàng dành cho phụ nữ tất cả sự chú ý trên thế giới này.

Đổi lại, người đàn ông này mong đợi tình dục cho sự chú ý đó.

Điều mà những người đàn ông beta này lại không nhận ra là phụ nữ chỉ đơn giản là đang dắt mũi họ và ra sức cố gắng thu hút càng nhiều sự chú ý từ họ càng tốt. Phía đàn ông, vẫn như thế, vẫn tiếp túc đáp ứng những chiếc bánh chú ý cho thú cưng của mình.

Đây là lý do chính yếu khiến phụ nữ phô trương bản thân trên các nền tảng truyền thông xã hội như Facebook và Instagram. Tâm lý nằm sâu bên trong là phụ nữ muốn được người khác thèm muốn. Họ muốn đàn ông theo đuổi họ và theo đuổi họ không ngừng - đơn giản vì điều đó khiến cuộc sống họ trở nên thú vị hơn và cảm giác thích thú của việc được theo đuổi khiến họ cảm thấy mình trở nên đặc biệt và đáng ngưỡng mộ.

Nhưng thật không may, bản ngã của phụ nữ rất mỏng manh dễ vỡ. Những gì ẩn giấu bên dưới vẻ bề ngoài kia thường lại là những người phụ nữ cảm thấy rất bất an, tuyệt vọng, thiếu thốn với lòng tự trọng thấp. Họ cần đến sự công nhận của những đàn ông khác bởi vì họ không thể chịu được khi nhìn thấy con người thực sự của mình.

Người đàn ông thông minh sẽ nhận ra rằng vẻ đẹp thực sự là cả bên trong lẫn bên ngoài. Phụ nữ phô trương cơ thể của họ chỉ là một vẻ đẹp bên ngoài. Điều đó chỉ giúp phụ nữ chạm vào bề mặt của vấn đề. Phụ nữ dường như không nhận ra rằng họ đã hạ thấp giá trị cốt lõi của mình với một người đàn ông thông minh bằng cách tỏ ra tuyệt vọng đến mức họ cảm thấy cần phải phô trương bản thân theo cách như vậy.

Hy vọng điều này giúp ích.

--------------------------------

Tác giả: Leigh Harwood - Quora
Bản dịch: Nguyễn Lê Duy - Quora Vietnam

Yêu là một cảm xúc hay là một lựa chọn?


Yêu là một cảm xúc hay là một lựa chọn ư?

Nó bắt đầu là một cảm xúc, nhưng theo thời gian, yêu dần trở thành một lựa chọn.

Khi mới bắt đầu, chúng ta thường bị nhầm lẫn yêu với phải lòng.

Phải lòng là khi mọi thứ vẫn còn đang mờ nhạt. Bạn không nghĩ theo hướng lâu dài. Nó vẫn chưa bật ra trong đầu bạn. Tất cả mọi thứ mà bạn làm là nhìn vào đôi mắt người đó, nắm lấy tay của họ và nghĩ “Ồ, hóa ra yêu là như thế này.

Không phải đâu.
Yêu không hề giống nó một chút nào.
Yêu khó hơn thế rất nhiều.

Yêu bắt đầu khi thời kì trăng mật phai dần đi và bạn bắt đầu phải trải qua những điều cơ bản nhất của một mối quan hệ. Đó là khi những đêm dài nằm trên đi văng, những cuộc cãi vã dài hàng tuần liền, những sự hiểu lầm thường xuyên trở thành thứ quen thuộc đối với bạn.

Yêu là khi nhìn vào người đó, bạn nhận ra rằng: Yêu thực ra là một lựa chọn.

Đó là một quyết định có ý thức. Yêu không còn là thứ cảm xúc ấm áp, mơ hồ nữa. Nó trở thành một bổn phận. Nó là yêu kể cả khi bạn không muốn.

Chúng ta thường xuyên tô đẹp và lãng mạn hóa việc yêu, nhưng về lâu về dài, nó cũng chả khác gì một thứ mà ta phải để tâm đến trong cuộc sống thường ngày.

Khi bạn thực sự yêu một ai đó, bạn sẽ chịu đựng được mọi khuyết điểm và tật xấu của họ. Bạn sẽ ở bên cạnh họ dù cho tất cả những gì mà bản thân mình muốn làm là rời đi.

Yêu là cái cách mà bạn nhìn thấy tia sáng trong người bạn đời của mình, dù cho họ có mờ nhạt đi theo năm tháng.

Sau tất cả những đêm và ngày dài, sau tất cả những khó khăn và trở ngại, bạn nhìn vào người mình yêu, người mà bạn chọn để yêu.

Và bạn thầm nghĩ: “Ồ, hóa ra yêu là như thế này đó.

Yêu là một lựa chọn. Tuy có khó khăn và mệt mỏi, nhưng chỉ cần chọn đúng người, nó có thể trở thành một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất của cuộc đời.


Trích sách "7 thói quen tạo gia đình hạnh phúc"

----------------------------
Bản dịch: Phạm Tuấn Việt - Quora Vietnam => https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2514581648774956/

20 nghịch lý trong cuộc sống nhưng nó lại là sự thực

Tác giả: Mark Manson

Bản gốc: 20 PARADOXES THAT ARE TRUE

Bản dịch tiếng Việt của Quora Vietnam



1. Bạn càng ghét một đặc điểm nào đó ở người khác, càng có nhiều khả năng bạn đang phủ nhận đặc điểm đó của chính mình. Carl Jung tin rằng những điều bạn không thích ở người khác chính là sự phản ánh những đặc điểm mà bản thân chúng ta đang phủ nhận. Freud gọi nó là “phép phản chiếu”. Mọi người thường sẽ gọi đó là “khốn nạn”. Ví dụ, một người phụ nữ tự ti về cân nặng của mình sẽ chê người khác mập. Một người đàn ông tự ti về tài chính của mình sẽ phán xét thu nhập của người khác.

2. Những người không thể tin ai, thì không thể tin tưởng được. Những người luôn cảm thấy bất an trong các mối quan hệ sẽ có nhiều khả năng phá hỏng các mối quan hệ đó. Đây được gọi là "Hội chứng Good Will Hunting", những người này sẽ bảo vệ bản thân tránh bị tổn thương bằng cách làm tổn thương người khác trước.

3. Bạn càng cố gây ấn tượng với mọi người, họ sẽ càng ít ấn tượng. Chẳng ai thích một tên “cố quá thành quá cố” cả.

4. Bạn càng thất bại nhiều, bạn càng có khả năng thành công hơn. Nghe cứ như là mấy câu truyền cảm hứng của người nổi tiếng nhỉ. Chắc bạn đã nghe nhiều rồi. Edison đã thử hơn 10.000 mẫu bóng đèn trước khi cho ra mắt công chúng. Michael Jordan đã bị loại khỏi đội bóng cấp ba của mình. Thành công đến từ sự cải thiện và sự cải thiện lại đến từ thất bại. Không có lối tắt cho điều này đâu.

5. Bạn càng sợ điều gì, bạn càng nên đối mặt với nó. Ngoại trừ các hoạt động thực sự đe dọa đến tính mạng hoặc gây hại cho bản thân, phản ứng chiến-hay-chuồn được kích hoạt trong cơ thể khi chúng ta đối diện với những tổn thương trong quá khứ hoặc khi muốn hiện thực hóa một bản thể mà chúng ta mơ ước. Ví dụ: khi nói chuyện với một người hấp dẫn; khi gọi hỏi xin việc; nói trước đám đông; bắt đầu kinh doanh; đề cập đến một chủ đề gây tranh cãi; báo tin buồn với ai đó v.v. Đây là tất cả những điều khiến bạn sợ hãi, và chúng làm bạn sợ hãi vì chúng là những việc nên làm.

6. Bạn càng sợ chết, bạn càng ít tận hưởng cuộc sống hơn. Giống như một trong những câu nói yêu thích của tôi, “Cuộc đời ngắn lại và dài ra theo tỉ lệ của lòng dũng cảm”.

7. Càng học nhiều, bạn càng nhận ra mình biết ít như thế nào. Mỗi khi đạt được một tầm cao hiểu biết mới, bạn sẽ thấy càng nhiều câu hỏi được đặt ra hơn là câu trả lời.

8. Bạn càng ít quan tâm đến người khác, bạn càng ít quan tâm đến bản thân hơn. Tôi biết điều này có thể đi ngược lại với mọi nhận thức mà bạn đã từng có về một kẻ không cần ai bên cạnh, nhưng con người đối xử với những người xung quanh theo cách họ đối xử với chính bản thân mình. Bên ngoài có thể không rõ ràng, nhưng những người đang tàn nhẫn với những người xung quanh là tàn nhẫn với chính họ.

9. Chúng ta kết nối nhiều hơn, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn. Nhờ các thiết bị liên lạc hiện đại, chúng ta giao tiếp nhiều hơn, nhưng nghiên cứu lại tìm thấy sự gia tăng đáng kể của chứng cô đơn và trầm cảm trong vài thập kỉ qua.

10. Bạn càng sợ thất bại, bạn càng dễ thất bại. Đây được gọi là lời tiên đoán tự thực hiện (self-fulfilling prophecy).

11. Bạn càng thúc đẩy một thứ gì đó, bạn sẽ càng cảm thấy khó đạt được. Khi chúng ta cho rằng một điều gì đó là khó khăn, chúng ta thường vô thức làm cho nó trở nên khó khăn hơn. Chẳng hạn, trong nhiều năm, tôi từng cho rằng bắt chuyện với một người lạ là điều gì đó rất bất thường và vô cùng khó. Vì vậy, tôi đã dành rất nhiều thời gian để lên chiến lược và nghiên cứu nhiều cách để có thể tiếp cận với những người mà tôi không biết. Tôi không hề nhận ra tất cả những gì mình phải làm chỉ là nói “Xin chào” và sau đó hỏi một câu hỏi đơn giản; điều đó giúp tôi thành công khoảng 90%. Nhưng vì cảm thấy khó khăn, tôi đã tự làm khó mình.

12. Bạn đang có thứ gì, bạn sẽ càng ít trân trọng nó. Con người có sự thiên vị với những thứ xa vời hơn là những thứ trước mắt. Chúng ta vô thức cho rằng những thứ khan hiếm là có giá trị và những thứ có sẵn thì không. Điều này hoàn toàn sai.

13. Cách tốt nhất để tìm được tình yêu là không cần phải ở bên người khác. Trong thực tế, cách tốt nhất để tìm kiếm một mối quan hệ tình cảm là hãy hạnh phúc khi vẫn còn độc thân, và đầu tư nhiều hơn vào bản thân.

14. Bạn càng trung thực về lỗi lầm của mình, mọi người sẽ càng nghĩ bạn hoàn hảo. Điều tuyệt vời nhất về những sai lầm của bản thân chính là bạn càng chấp nhận những thiếu sót của mình, mọi người sẽ càng bỏ qua thiếu sót của bạn.

15. Bạn càng cố gắng giữ chặt ai đó, bạn càng đẩy họ ra xa. Đây là lý do khiến sự ghen tuông trong các mối quan hệ trở nên vô nghĩa: một khi hành động hoặc cảm xúc trở thành nghĩa vụ, chúng sẽ mất hết ý nghĩa. Nếu bạn gái của bạn cảm thấy bị ép buộc phải dành ngày cuối tuần cho bạn, thì thời gian hai bạn ở bên nhau đã trở nên vô nghĩa.

16. Bạn càng cố gắng tranh cãi với ai đó, bạn càng ít có khả năng thuyết phục họ đồng ý với quan điểm của mình. Lý do bởi vì hầu hết các cuộc tranh luận có bản chất bị chi phối bởi cảm xúc. Cảm xúc sẽ nảy sinh khi những giá trị hoặc lòng tự tôn của một người bị xúc phạm. Logic chỉ được sử dụng để xác nhận những niềm tin và giá trị đã tồn tại từ trước. Các cuộc tranh luận thông thường hiếm khi đề cập đến những sự thật khách quan thay vào đó mọi người lại cố gắng thay đổi quan điểm của đối phương. Đối với bất kỳ cuộc tranh luận đúng nghĩa thực sự nào, cả hai bên phải bỏ qua cái tôi của mình và chỉ được đả động đến vấn đề cần bàn. Điều này là rất hiếm, cứ hỏi nất kỳ ai từng tham gia thảo luận trên mạng là biết (như QRVN chẳng hạn)

17. Bạn càng có nhiều sự lựa chọn, bạn càng ít hài lòng với lựa chọn của mình. Đây gọi là “Nghịch lý sự lựa chọn”. Nghiên cứu chỉ ra rằng khi chúng ta có rất nhiều lựa chọn, chúng ta có chi phí cơ hội cao hơn đối với mỗi lựa chọn của mình. Do đó, chúng ta ít hài lòng hơn với quyết định của bản thân.

18. Một người càng nghĩ rằng mình đúng, họ càng chẳng biết gì. Có một mối tương quan trực tiếp giữa mức độ cởi mở của một người đối với các quan điểm trái chiều và mức độ mà người đó thực sự hiểu rõ về bất kỳ chủ đề cụ thể nào. Như nhà triết học Bertrand Russell từng nói: “Vấn đề của thế giới này chính là bọn ngốc thì lại kiêu căng còn bọn thông minh thì lại đa nghi”.

19. Điều chắc chắn duy nhất là không có gì là chắc chắn (Trans: Ngoại trừ cái chết và thuế nhỉ).

20. Thứ duy nhất vĩnh hằng chính là sự thay đổi. Một câu nghe có vẻ thực sự sâu sắc nhưng lại vô nghĩa. Nhưng nó vẫn đúng!

Vì sao việc học rất quan trọng?



Cách đây khoảng 4000 năm về trước, có một người vô tình tìm thấy một loại hợp kim của đồng và thiếc, con người lần đầu tiên biết đến đồng điếu.
Đồng điếu là phát minh quan trọng lúc bấy giờ. Nó nhanh chóng giữ vai trò chủ chốt trong chiến tranh.
Đồng điếu đã đưa Ai Cập lên ngôi vị bá chủ.
Để trả lời câu hỏi của bạn, chúng ta hãy nhìn về quá khứ một chút nhé.
Bạn có biết thứ duy nhất có thể ngăn cản một đội quân Ai Cập là gì không? Là một đội quân khác cũng được trang bị vũ khí đồng điếu.
Khi các thế lực quân sự khác bắt đầu biết trang bị vũ khí đồng điếu cho đội quân của mình, thiếc và đồng bắt đầu trở nên khan hiếm.
Để thoát khỏi nguy cơ suy vong, các triều đại cần có sự đổi mới. Sự đổi mới đã đưa con người bước vào Thời kì đồ sắt.
Luyện kim là kĩ năng tối quan trọng trong cả một thời kì dài của lịch sử, nhưng việc thành thạo kĩ năng này lại chẳng mấy dễ dàng. Để đưa quặng lên đến nhiệt độ nóng chảy, cách duy nhất là sử dụng than làm chất đốt.
Đó là kĩ thuật bí truyền đấy!
Trong nhiều thập kỉ sau, sắt vẫn là vũ khí chiến tranh quan trọng hàng đầu. Ngay cả những người lính tinh nhuệ nhất trong Thời đại đồ đồng cũng không có cơ may chiến thắng nếu phải đối đầu với lính được trang bị vũ khí bằng sắt - một loại kim khí nhẹ và cứng hơn rất nhiều.
Đây là bước đột phá đầu tiên trong sản xuất. Với sự xuất hiện của đồ sắt, cán cân quyền lực bắt đầu có sự thay đổi lớn. Có những đế chế phát triển cường thịnh, cũng có những đế chế trở nên suy tàn rồi sụp đổ.
Kiến thức về luyện kim trở thành tài sản quý giá nhất trong Thời kì đồ sắt.
Những hiểu biết về thuật luyện kim đã tạo ra cách biệt đáng kể giữa các quốc gia.
Xã hội càng tiến bộ, kiến thức càng trở nên quan trọng.
Chúng ta đang sống trong thời đại kĩ thuật số. Những thay đổi trong cơ cấu quyền lực đang diễn ra trong tất cả các ngành trên phạm vi toàn cầu.
Vậy, tại sao việc học rất quan trọng? Đây là lí do:
  • Trong thời đại nông nghiệp, sự giàu có đến từ thiên nhiên.
  • Trong thời đại công nghiệp, sự giàu có đến từ máy móc.
  • Trong thời đại kĩ thuật số, sự giàu có đến từ nguồn thông tin và kiến thức.
Tôi cho rằng sự thiếu hụt kiến thức sẽ là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến đói nghèo trong những thập kỉ tới.

Nguồn: Hector Quintanilla, người sáng lập DigitalAgeEducation.com (https://www.quora.com/Why-is-studying-so-important-in-life/answer/Hector-Quintanilla)

Bản dịch: Đỗ Nhược Vy - Quora Vietnam (https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2428074807425641/)

Khi đi ăn nhà hàng tôi hay gọi bít tết và muốn nó được nấu chín hoàn toàn. Tại sao mọi người lại nói miếng bít tết hoàn hảo là chỉ ở mức tái chín?

Trả lời: Michael Dougan, Chủ quán Michael's Cafe American (2017 đến giờ)

Nguồn: Quora
Bản dịch: Anh-TuanPhan - Group QRVN


Nếu bạn là một người thích ăn bít tết chín hoàn toàn, bạn đã có đóng góp to lớn vào quá trình nấu nướng của nhà hàng, bởi vì đầu bếp chuyên nghiệp Anthony Bourdain đã viết trong quyển sách nổi tiếng "Bí mật nhà bếp":

Những người gọi bít tết chín hẳn là một miếng mồi béo bở cho những đầu bếp có ý thức về chi phí trong ngành này: họ trả tiền cho đặc quyền được ăn thùng rác của chúng tôi. Ở rất nhiều bếp, có một nghi thức truyền thống được gọi là “để dành cho chín hẳn”. Khi một trong số đầu bếp tìm ra một miếng thịt bít-tết đặc biệt chả được ai ưa—dai, lắm gân và dây thần kinh, đoạn cuối thịt thăn gần lưng và hông, có hơi bốc mùi từ mấy hôm—anh ta vung vẩy nó trong không khí và nói, “Sếp ơi, giờ làm gì với của nợ này?”. Bếp trưởng có ba lựa chọn. Ông ta có thể bảo đầu bếp của mình ném thứ ghê tởm này vào thùng rác, nhưng thế hơi phí, và trong ngành nhà hàng, mỗi thứ được chế biến hay chuẩn bị phải kiếm được gấp ba lần chi phí bỏ ra để mua nó nếu như bếp trưởng muốn tính chi phí chính xác. Hoặc ông ta có thể quyết định dùng nó để chiêu đãi “cả nhà”—những nhân viên lau dọn vệ sinh, nhưng  như thế cũng chẳng khác gì vứt đi. Nhưng không, cái ông ta sẽ làm là niệm câu thần chú của mọi bếp trưởng tính toán khác: “Để dành cho chín hẳn.” Ông ta biết rằng bọn phàm phu tục tử mà gọi bít-tết chín hẳn sẽ chẳng nhận ra được sự khác biệt giữa đồ ăn và một miếng gỗ nổi trên biển. 

Tôi nói như vậy không có nghĩa là cứ mỗi lần bạn gọi món bít tết nấu chín là bạn đang trả tiền để giúp bếp trưởng xử lý miếng thịt chất lượng kép trong bếp của họ, ý của tôi đó là rủi ro bạn gặp điều đó sẽ cao hơn nhiều so với những người ngồi chung bàn với bạn và gọi bít tết tái hoặc tái chín.

Các đầu bếp biết rằng một khi một miếng bít tết đã được nấu chín hoàn toàn thì chẳng còn chút nước thịt gì trong đó cả (nấu quá tay), và khi đó thực khách sẽ chẳng biết được miếng thịt đó nó như thế nào. Thịt tươi, thịt lâu ngày, chẳng có gì khác biệt cả. Và điều đó khiến bạn trở thành một thực khách quý giá của nhà hàng. Bạn đã giúp việc quản lý đồ ăn của nhà hàng trở nên dễ dàng hơn.

Chỉ khi bạn tự nấu ở nhà bạn mới đảm bảo rằng bạn trả đúng giá tiền cho thứ bạn muốn.

Tôi có những người bạn không thít thịt tái hoặc tái chín, và thường lý do mà họ đưa ra là vì họ không thích cái chất lỏng màu hồng trông giống "máu" ở giữa miếng thịt. Điều đó là dễ hiểu.

Tuy nhiên đây là một sự hiểu nhầm. Phần chất lỏng màu đỏ ở trong miếng thịt không phải là máu. Đó là myoglobin, một loại protein mà khi tiếp xúc với không khí thì sẽ trở thành hồng hoặc đỏ. Trong miếng bít tết đó chẳng có giọt máu nào cả. Đó là nước thịt. Nó là dấu hiệu cho thấy miếng thịt đã được nấu đúng cách. Đây là điều bạn nên cân nhắc khi gọi món, nếu nó là nguyên nhân khiến bạn liên tục gọi món thịt được nấu chín đến độ bên trong trở thành màu xám.

Tôi cũng muốn ủng hộ bạn lắm vì tôi nghĩ rằng mọi người nên ăn những gì mà họ thấy hợp với họ, món đó được chuẩn bị theo ý họ muốn, cho dù người khác không đồng tình với điều đó. Cho dù thâm tâm tôi nói rằng bạn đã gọi món sai cách, thì bạn có quyền gọi món theo ý bạn muốn, do bạn tự chọn. Đây là quốc gia tự do mà.

Nhưng mà tôi cũng đồng cảm với những người bạn của bạn, những người bạn rủ đi ăn chung, bạn bè hay những người khác vốn phản đối việc bạn muốn miếng thịt được nấu "chín hoàn toàn", họ coi đó là một cách nấu thịt tồi tệ. Khi họ ăn với bạn, khả năng cao là miếng thịt của họ có chất lượng cao hơn của bạn.

Tuy nhiên do bạn đã gọi món bít tết nấu chín rồi thì hẳn bạn đâu có biết được miếng thịt đó là tươi hay không tươi đâu đúng không? Không biết thì ăn vẫn ngon mà. Ai cũng được lợi cả.

Nguồn tham khảo:



Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?


Trả lời: Mason Poepperling, con nghiện phim nghiệp dư tự phong.


Hãy cùng nhớ lại những thứ điên khùng nhất mà Freddy Mercury đã từng làm khi còn sống:

1. Ông từng cải trang cho công chúa Diana thành người đồng tính để đưa cô tới một quán bar đồng tính.

2. Trong album riêng của mình, Mr Bad Guy, ông có viết lời tựa thế này: “Album này được dành cho con mèo Jerry của tôi. Cả Tom, Oscar, Tiffany và những người yêu mèo khắp giải ngân hà nữa. !#$%#^ bọn còn lại!”

3. Ông viết bài “Crazy Little Thing Called Love” khi đang tắm. Khi đang trong phòng tắm, Freddy chợt nảy ra cảm hứng, thế là ông cho người mang đàn piano đến bồn tắm để sáng tác.”

4. Khi Brian May nói rằng Freddy không thể ghi âm bài “The Show Must Go On” bởi lúc đó ông đã yếu đến mức không đi nổi, thì Freddy làm một hụm vodka, và nói “Anh sẽ làm nó cưng ạ.” Brian không còn gì để nói.

5. Do quá lo lắng rằng ý tưởng trong đầu sẽ biến mất trước khi ông kịp ghi lại, Mercury đã cho lắp đàn piano ở đầu giường! Không chỉ có vậy, cái đàn đó còn có 2 đầu, để ông thậm chí không cần phải quay người lại để chơi đàn.

6. Khi một khán giả hét lên phỉ báng trong một buổi diễn của Queen, ông cho dừng buổi diễn lại, lệnh cho đội kỹ thuật chiếu đèn vào người đó, và nói “Cưng nói lại anh nghe cái.” Người đó im lặng.

7. Ông từng đến một buổi tiệc mang theo một đám người lùn đội trên đầu những cái khay chứa ma tuý.

“Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?” thì tôi nghĩ là không. Tôi cho rằng bộ phim đó đã giảm nhẹ đi sự điên khùng thật sự của ông. Dù tôi phải công nhận, rằng màn trình diễn của Rami Malek đã mang đến thành công cho phim, và việc anh phải diễn như vậy là để giữ cho nhịp phim ổn định và giữ được đánh giá PG-13.


Bản dịch: Trung Nguyen - Quora Vietnam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2311671755732614/

Nếu 50 người đang nắm tay nhau và bị sét đánh, liệu dòng điện có chạy qua hết bọn họ không?

Trả lời bởi Glen Helgeland, đã học Robotics ở Đại học Công nghệ Swinburne


Dòng điện khá là lười biếng.

Nó sẽ luôn tìm con đường ngắn nhất, dễ nhất, trực tiếp nhất để đi tới nơi nó cần đi.

Viễn cảnh 1

Trong trường hợp này, tia sét đang hướng thẳng xuống đất, tập trung lo chuyện của nó. Đột nhiên nó gặp phải 50 ứng viên giải thưởng Darwin, ướt nhẹp, đứng giữa đồng trống, và nắm tay nhau giữa một cơn bão.

Toàn bộ 100,000,000 volt của tia sét đánh trúng người chơi thứ nhất ngay đỉnh đầu. Dòng điện lập tức nhận ra chân của người này đang chạm đất và nó chạy ngay về hướng đó. Một vài electron (mà trong trường hợp này là rất nhiều) không được thông báo về hướng di chuyển, hoặc là bị mắc kẹt trong dòng electron đang hướng về đôi chân của người thứ nhất, chúng quyết định chạy lắt léo qua người thứ hai. Điều này tiếp diễn dọc theo hàng người cho tới khi toàn bộ số electron trong dòng điện tới được nơi chúng cần tới, và số electron mỗi người nhận sẽ càng giảm khi họ càng đứng xa người thứ nhất.

Kết quả - Người chơi thứ nhất tái chín cho tới chín đều, trong khi người thứ bốn mươi chín và năm mươi sẽ nhìn như trong ảnh.



Viễn cảnh 2

Hãy cùng tiến thêm bước nữa, nhân danh... à thì... khoa học.

Chúng ta giờ nhúng hết toàn bộ người chơi trò này trong nước muối để tăng độ dẫn điện. Chúng ta cho người thứ nhất cầm một cây gậy gôn và chĩa thẳng lên trời, vì khoa học.
Giờ thì tới phần khó nhằn, đó là cho tất cả trừ người cuối cùng nhảy lên cùng một lúc trong khi vẫn nắm tay nhau. Chúng ta cho họ nhảy đi, nhảy lại, và nhảy mãi cho tới khi cây gậy đánh gôn lọt vào mắt xanh của Thần Sấm.

Các electron bây giờ sẽ đi qua tất cả mọi người, để trở về mặt đất qua đôi chân của người cuối cùng. Một vài electron thông minh hoặc mất kiên nhẫn sẽ hợp tác với nhau để phóng ra các tia chớp nhỏ từ chân những người không nhảy đủ cao, nhưng nhìn chung thì hầu hết dòng điện sẽ đi qua tất cả mọi người.

Kết quả - Năm mươi cái xác, chín vừa, kết dính nhau qua những bàn tay. Điện trở của chừng này người sẽ đủ lớn để họ sáng trưng như dây tóc bóng đèn ngày xưa, trong chốc lát, nhưng đẹp tuyệt vời. Nếu có người quay clip lại thì nó sẽ bay lên mục Trending trên YouTube.

Kết luận

Đức tin là một thứ vô cùng mạnh mẽ, nhưng đứng ngoài trời giữa một cơn bão và hát Thánh ca chắc không phải là cách tốt nhất để thử nó.

___________
Source: https://qr.ae/TWX7ZH
Bài dịch của bạn James Nguyen, được đăng trong Group Quora Việt Nam:
https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2310729375826852/

Ngôn ngữ lập trình nào là tốt nhất để phát triển một trang web có thể mở rộng tới hơn 100 triệu người dùng?

Nếu bạn muốn mở rộng quy mô, câu hỏi nên là về những ngôn ngữ không nên sử dụng.

Đừng sử dụng Ruby, đặc biệt là Rails. Ruby on Rails nói riêng rất chậm nên việc xử lý toàn bộ tải có thể tốn 100 lần. Chẳng hạn, điều đó có thể có nghĩa là chênh lệch giữa $50.000/ tháng chi phí máy chủ so với $500/tháng.

Không sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào không hỗ trợ các kiểu dữ liệu tĩnh (static type). Các kiểu dữ liệu tĩnh rất quan trọng để giúp bạn quản lý sự phức tạp trong bất kỳ hệ thống nào. [1]

Ngoài ra, bạn có thể chọn TypeScript + NodeJS, Go, Java hoặc thậm chí C++. Có những lựa chọn khác nhưng đó là những lựa chọn phổ biến nhất và sự phổ biến rất quan trọng nếu bạn muốn dễ dàng tìm kiếm những người có thể cùng làm việc để xây dựng dịch vụ của bạn. Go và NodeJS (với TypeScript) có lẽ là môi trường cho phép tạo ra năng suất cao nhất trong danh sách đó.

Câu hỏi thực sự cho 100 triệu người dùng là:
  • số người dùng đồng thời/cùng lúc?
  • hay người dùng không thường xuyên (đã đăng ký) chỉ với một nghìn người cùng lúc?

Một nhà phát triển có kỹ năng sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào ở trên có thể viết một ứng dụng máy chủ có thể xử lý vài nghìn người dùng đồng thời mà không có cơ sở hạ tầng đặc biệt (ngoài việc sử dụng cơ sở dữ liệu được quản lý, ví dụ như Amazon DynamoDB hoặc RDS).

Nếu bạn đang xem xét 100 triệu người dùng đồng thời, thì điều đó phụ thuộc rất nhiều vào nhu cầu chính xác của ứng dụng của bạn. Trái ngược với những gì người khác có thể yêu cầu, bạn không thể mong đợi bất kỳ ngôn ngữ hoặc thiết kế nào có thể mở rộng được ngay tức thì bằng cách "chỉ cần ném thêm phần cứng vào là có thể giải quyết vấn đề" nếu bạn không có được một thiết kế đúng đắn. Và đó là chìa khóa. Bạn cần một người có kinh nghiệm về tối ưu hóa và thiết kế kiến trúc máy chủ để không gặp phải thảm họa mở rộng.

Hiện tại, tôi đang làm việc trên một hệ thống với mục tiêu mở rộng là 10 triệu người dùng đồng thời. Khách hàng của tôi trước đây đã bán một doanh nghiệp với giá 50 triệu đô la và họ đã mua một tên miền rất đắt tiền cho dự án này, vì vậy họ có tài nguyên để có được nhiều người dùng. Khi tôi bắt đầu, đã có vấn đề về hiệu suất đối với chỉ một nhúm người dùng (nửa tá người dùng). Bây giờ hệ thống nó đã nhanh hơn và có thể xử lý vài nghìn, nhưng tôi đã có sẵn kế hoạch để mở rộng tới 10 triệu.

Và hơn cả một "ngôn ngữ lập trình đúng đắn", bạn cần có kế hoạch đúng đắn. Bạn không thể chọn nhóm phát triển của mình chỉ dựa trên ngôn ngữ lập trình. Những gì bạn cần là một kiến trúc sư hệ thống đẳng cấp thế giới để có thể hướng dẫn nhóm dự án. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần nhìn vào bảng đo đạc hiệu suất khung của các framework phổ biến[2]. Trong một số trường hợp, có một phạm vi biến đổi hiệu suất hơn 10.000 lần giữa hai framework, ngay cả khi cả hai framework đó đang sử dụng C++. Đó là sự khác biệt giữa $100/tháng và $1M/tháng về chi phí máy chủ, mặc dù cả hai máy chủ đều sử dụng ngôn ngữ nhanh nhất/xịn nhất.

Chọn đúng ngôn ngữ không đảm bảo điều gì cả, chọn đúng kiến trúc hệ thống (và cả kiến trúc sư) là quan trọng nhất.

Ghi chú:


--------------

Điều đáng sợ nhất bạn từng thấy con của bạn làm là gì?

Con gái tôi (năm nay 2 tuổi rưỡi), kể từ khi sinh ra tới giờ thường hay tương tác, nói chuyện và chơi với những “người bạn” vô hình. Con trai tôi(bây giờ 15 tháng tuổi) thì không giống vậy.

Tôi biết nghe nó thật điên rồ, tôi cũng không phải là một người mê tín. Nhưng tôi bắt đầu quan sát và để ý những hành động của con bé khi nó lớn hơn và có thể nói với tôi về những điều ấy. Sau đây là 1 số điều nổi bật:

+ Khi 4 tháng, con bé thường nhìn vào góc phòng của nó và cười một mình. Con bé chỉ ngừng lại khi chúng tôi xen vào.

+ Khi 8 tháng, con bé bắt đầu cười, lảm nhảm và bò về một góc trống vắng trong phòng. Chúng tôi có treo vài cái đèn lồng giấy ở góc đó và nó lắc lư như đang có cơn gió thổi qua. Nhưng quạt đã tắt và không có bất cứ thứ gì di chuyển gần đó cả.

+ Khi 12 tháng, Con bé chơi đùa, nói chuyện và cười với điểm cụ thể trong phòng nhưng không có ai ở đó cả. Thỉnh thoảng con bé còn nói “bạn đây rồiii”.

+ Khi 15 tháng, con bé hay nghịch trái banh dưới cũi một mình, cười và nói “oh chào người anh em thiện lành” và “Banh của bạn đây”. Lúc tôi sinh đứa thứ 2 thì chúng tôi hay gửi con bé ở nhà một người họ hàng. Khi chúng tôi tới đón bé, họ nói với chúng tôi rằng con bé thường hay nói chuyện với cái tủ quần áo, khi họ đóng cửa tủ lại thì con bé liền nói “Khônggg, mở, mở!!!”. Khi họ mở cái tủ quần áo thì con bé nói “ohhh chào đằng ấy, bạn đây rồi!!” và tiếp tục nói chuyện…

+ Khi 24 tháng, con bé nhìn sau lưng tôi khi tôi đang ngủ. Bắt đầu cười và nhìn chăm chú vào thứ gì đó không tồn tại. Rồi con bé nói “Oh chào bố, con yêu bố”. Vấn đề ở đây là bố con bé không có trong phòng và khi anh ấy bước vào thì con bé lại nói “chào bố”. Ông nội của con bé qua đời vào năm 2009 và ông ấy nhìn giống y chang chồng tôi.

+ 2 tháng trước: con bé thường đá vào tường khi đến giờ đi ngủ. Con bé làm vậy để thư giãn trước khi ngủ. Tôi đi đến phòng của 2 đứa để kiểm tra vì con bé thường xuyên đánh thức em trai của mình dậy (cái cũi của con bé nằm ở trong 1 hốc tường, vì vậy tôi lo lắng là nó có thể bị lật nếu con bé đạp đủ mạnh). Cái cũi của con bé nằm cách tường tầm 0.6m(2 ft), còn thằng bé thì vẫn đang ngủ. Tôi đoán rằng con bé đã đá liên tục cho đến khi cái cũi trượt trên tấm thảm và di chuyển ra khỏi cái hốc tường. Còn thằng bé thì đã quá mệt mỏi và chìm sâu vào giấc ngủ, nên dù có cả con tàu chạy qua phòng thì nó cũng chẳng thể tỉnh được.
Tôi chạy về phòng ngủ và gọi chồng tôi dậy, nhờ anh ấy đẩy cái cũi vào lại hốc tường và nhớ kiểm tra lại mọi thứ xem có gì nguy hiểm không. Khi chồng tôi trở lại, anh ấy cười và nói “ohh vui đấy, em gài được anh rồi. Em không cần phải làm anh lo lắng đến vậy khi gọi anh qua kiểm tra bọn trẻ đâu”. Tôi hỏi chồng về cái cũi, anh ấy bảo ổn. Và tôi lại hỏi anh ấy đã di chuyển cái cũi vào vị trí cũ chưa? Nét bối rối hiện trên khuôn mặt chồng tôi và anh ấy nói cái cũi vẫn ở vị trí cũ mà. Tôi lập tức trở lại phòng ngủ của đám trẻ, và cái cũi đã trở lại vị trí cũ của nó như chưa từng xảy ra chuyện gì. Những cái đèn lồng giấy vẫn đang lắc lư một cách quái dị.

+ Một tháng trước: con bé vẫn thường “chơi” với một người vô hình nào đó, điều này là bình thường ở độ tuổi của con bé. Nhưng mà điều đáng sợ ở đây đó là con bé thường nghịch banh với một “ai đó” ở dưới cũi của con bé, cười và nói “đến lượt bạn”.

Những chuyện này xuất hiện ngày càng nhiều, con bé thường “chơi” với “ai đó” theo nhiều cách khác nhau. Chúng tôi thì cũng đã dần quen với điều này. Tuy nhiên cũng khá là đáng sợ khi nó diễn ra vào ban đêm khi chúng tôi ở một mình :) . Nhưng điều quan trọng là con bé trông rất hạnh phúc và thoải mái, nên thôi chúng tôi cứ mặc kệ vậy!



Trả lời: Alexandria Payne, studied at The University of Tennessee - https://www.quora.com/What-is-the-creepiest-thing-youve-ever-seen-your-child-do/answer/Alexandria-Payne-3
Bản dịch tiếng Việt: Quora Việt Nam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2297901013776355/