Tại sao mọi người lại nói miếng bít tết hoàn hảo là chỉ ở mức tái chín?
Hỏi: Khi đi ăn nhà hàng tôi hay gọi bít tết và muốn nó được nấu chín hoàn toàn. Tại sao mọi người lại nói miếng bít tết hoàn hảo là chỉ ở mức tái chín?
Nguồn: Quora
Bản dịch: Anh-TuanPhan - Group QRVN
Nếu bạn là một người thích ăn bít tết chín hoàn toàn, bạn đã có đóng góp to lớn vào quá trình nấu nướng của nhà hàng, bởi vì đầu bếp chuyên nghiệp Anthony Bourdain đã viết trong quyển sách nổi tiếng "Bí mật nhà bếp":
Tôi nói như vậy không có nghĩa là cứ mỗi lần bạn gọi món bít tết nấu chín là bạn đang trả tiền để giúp bếp trưởng xử lý miếng thịt chất lượng kép trong bếp của họ, ý của tôi đó là rủi ro bạn gặp điều đó sẽ cao hơn nhiều so với những người ngồi chung bàn với bạn và gọi bít tết tái hoặc tái chín.
Các đầu bếp biết rằng một khi một miếng bít tết đã được nấu chín hoàn toàn thì chẳng còn chút nước thịt gì trong đó cả (nấu quá tay), và khi đó thực khách sẽ chẳng biết được miếng thịt đó nó như thế nào. Thịt tươi, thịt lâu ngày, chẳng có gì khác biệt cả. Và điều đó khiến bạn trở thành một thực khách quý giá của nhà hàng. Bạn đã giúp việc quản lý đồ ăn của nhà hàng trở nên dễ dàng hơn.
Chỉ khi bạn tự nấu ở nhà bạn mới đảm bảo rằng bạn trả đúng giá tiền cho thứ bạn muốn.
Tôi có những người bạn không thít thịt tái hoặc tái chín, và thường lý do mà họ đưa ra là vì họ không thích cái chất lỏng màu hồng trông giống "máu" ở giữa miếng thịt. Điều đó là dễ hiểu.
Tuy nhiên đây là một sự hiểu nhầm. Phần chất lỏng màu đỏ ở trong miếng thịt không phải là máu. Đó là myoglobin, một loại protein mà khi tiếp xúc với không khí thì sẽ trở thành hồng hoặc đỏ. Trong miếng bít tết đó chẳng có giọt máu nào cả. Đó là nước thịt. Nó là dấu hiệu cho thấy miếng thịt đã được nấu đúng cách. Đây là điều bạn nên cân nhắc khi gọi món, nếu nó là nguyên nhân khiến bạn liên tục gọi món thịt được nấu chín đến độ bên trong trở thành màu xám.
Tôi cũng muốn ủng hộ bạn lắm vì tôi nghĩ rằng mọi người nên ăn những gì mà họ thấy hợp với họ, món đó được chuẩn bị theo ý họ muốn, cho dù người khác không đồng tình với điều đó. Cho dù thâm tâm tôi nói rằng bạn đã gọi món sai cách, thì bạn có quyền gọi món theo ý bạn muốn, do bạn tự chọn. Đây là quốc gia tự do mà.
Nhưng mà tôi cũng đồng cảm với những người bạn của bạn, những người bạn rủ đi ăn chung, bạn bè hay những người khác vốn phản đối việc bạn muốn miếng thịt được nấu "chín hoàn toàn", họ coi đó là một cách nấu thịt tồi tệ. Khi họ ăn với bạn, khả năng cao là miếng thịt của họ có chất lượng cao hơn của bạn.
Tuy nhiên do bạn đã gọi món bít tết nấu chín rồi thì hẳn bạn đâu có biết được miếng thịt đó là tươi hay không tươi đâu đúng không? Không biết thì ăn vẫn ngon mà. Ai cũng được lợi cả.
Nguồn tham khảo:
Những người gọi bít tết chín hẳn là một miếng mồi béo bở cho những đầu bếp có ý thức về chi phí trong ngành này: họ trả tiền cho đặc quyền được ăn thùng rác của chúng tôi. Ở rất nhiều bếp, có một nghi thức truyền thống được gọi là “để dành cho chín hẳn”. Khi một trong số đầu bếp tìm ra một miếng thịt bít-tết đặc biệt chả được ai ưa—dai, lắm gân và dây thần kinh, đoạn cuối thịt thăn gần lưng và hông, có hơi bốc mùi từ mấy hôm—anh ta vung vẩy nó trong không khí và nói, “Sếp ơi, giờ làm gì với của nợ này?”. Bếp trưởng có ba lựa chọn. Ông ta có thể bảo đầu bếp của mình ném thứ ghê tởm này vào thùng rác, nhưng thế hơi phí, và trong ngành nhà hàng, mỗi thứ được chế biến hay chuẩn bị phải kiếm được gấp ba lần chi phí bỏ ra để mua nó nếu như bếp trưởng muốn tính chi phí chính xác. Hoặc ông ta có thể quyết định dùng nó để chiêu đãi “cả nhà”—những nhân viên lau dọn vệ sinh, nhưng như thế cũng chẳng khác gì vứt đi. Nhưng không, cái ông ta sẽ làm là niệm câu thần chú của mọi bếp trưởng tính toán khác: “Để dành cho chín hẳn.” Ông ta biết rằng bọn phàm phu tục tử mà gọi bít-tết chín hẳn sẽ chẳng nhận ra được sự khác biệt giữa đồ ăn và một miếng gỗ nổi trên biển.
Tôi nói như vậy không có nghĩa là cứ mỗi lần bạn gọi món bít tết nấu chín là bạn đang trả tiền để giúp bếp trưởng xử lý miếng thịt chất lượng kép trong bếp của họ, ý của tôi đó là rủi ro bạn gặp điều đó sẽ cao hơn nhiều so với những người ngồi chung bàn với bạn và gọi bít tết tái hoặc tái chín.
Các đầu bếp biết rằng một khi một miếng bít tết đã được nấu chín hoàn toàn thì chẳng còn chút nước thịt gì trong đó cả (nấu quá tay), và khi đó thực khách sẽ chẳng biết được miếng thịt đó nó như thế nào. Thịt tươi, thịt lâu ngày, chẳng có gì khác biệt cả. Và điều đó khiến bạn trở thành một thực khách quý giá của nhà hàng. Bạn đã giúp việc quản lý đồ ăn của nhà hàng trở nên dễ dàng hơn.
Chỉ khi bạn tự nấu ở nhà bạn mới đảm bảo rằng bạn trả đúng giá tiền cho thứ bạn muốn.
Tôi có những người bạn không thít thịt tái hoặc tái chín, và thường lý do mà họ đưa ra là vì họ không thích cái chất lỏng màu hồng trông giống "máu" ở giữa miếng thịt. Điều đó là dễ hiểu.
Tuy nhiên đây là một sự hiểu nhầm. Phần chất lỏng màu đỏ ở trong miếng thịt không phải là máu. Đó là myoglobin, một loại protein mà khi tiếp xúc với không khí thì sẽ trở thành hồng hoặc đỏ. Trong miếng bít tết đó chẳng có giọt máu nào cả. Đó là nước thịt. Nó là dấu hiệu cho thấy miếng thịt đã được nấu đúng cách. Đây là điều bạn nên cân nhắc khi gọi món, nếu nó là nguyên nhân khiến bạn liên tục gọi món thịt được nấu chín đến độ bên trong trở thành màu xám.
Tôi cũng muốn ủng hộ bạn lắm vì tôi nghĩ rằng mọi người nên ăn những gì mà họ thấy hợp với họ, món đó được chuẩn bị theo ý họ muốn, cho dù người khác không đồng tình với điều đó. Cho dù thâm tâm tôi nói rằng bạn đã gọi món sai cách, thì bạn có quyền gọi món theo ý bạn muốn, do bạn tự chọn. Đây là quốc gia tự do mà.
Nhưng mà tôi cũng đồng cảm với những người bạn của bạn, những người bạn rủ đi ăn chung, bạn bè hay những người khác vốn phản đối việc bạn muốn miếng thịt được nấu "chín hoàn toàn", họ coi đó là một cách nấu thịt tồi tệ. Khi họ ăn với bạn, khả năng cao là miếng thịt của họ có chất lượng cao hơn của bạn.
Tuy nhiên do bạn đã gọi món bít tết nấu chín rồi thì hẳn bạn đâu có biết được miếng thịt đó là tươi hay không tươi đâu đúng không? Không biết thì ăn vẫn ngon mà. Ai cũng được lợi cả.
Nguồn tham khảo:
- https://en.wikipedia.org/wiki/Kitchen_Confidential_(book)
- https://www.newyorker.com/magazine/1999/04/19/dont-eat-before-reading-this
Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?
Hãy cùng nhớ lại những thứ điên khùng nhất mà Freddy Mercury đã từng làm khi còn sống:
1. Ông từng cải trang cho công chúa Diana thành người đồng tính để đưa cô tới một quán bar đồng tính.
2. Trong album riêng của mình, Mr Bad Guy, ông có viết lời tựa thế này: “Album này được dành cho con mèo Jerry của tôi. Cả Tom, Oscar, Tiffany và những người yêu mèo khắp giải ngân hà nữa. !#$%#^ bọn còn lại!”
3. Ông viết bài “Crazy Little Thing Called Love” khi đang tắm. Khi đang trong phòng tắm, Freddy chợt nảy ra cảm hứng, thế là ông cho người mang đàn piano đến bồn tắm để sáng tác.”
4. Khi Brian May nói rằng Freddy không thể ghi âm bài “The Show Must Go On” bởi lúc đó ông đã yếu đến mức không đi nổi, thì Freddy làm một hụm vodka, và nói “Anh sẽ làm nó cưng ạ.” Brian không còn gì để nói.
5. Do quá lo lắng rằng ý tưởng trong đầu sẽ biến mất trước khi ông kịp ghi lại, Mercury đã cho lắp đàn piano ở đầu giường! Không chỉ có vậy, cái đàn đó còn có 2 đầu, để ông thậm chí không cần phải quay người lại để chơi đàn.
6. Khi một khán giả hét lên phỉ báng trong một buổi diễn của Queen, ông cho dừng buổi diễn lại, lệnh cho đội kỹ thuật chiếu đèn vào người đó, và nói “Cưng nói lại anh nghe cái.” Người đó im lặng.
7. Ông từng đến một buổi tiệc mang theo một đám người lùn đội trên đầu những cái khay chứa ma tuý.
“Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?” thì tôi nghĩ là không. Tôi cho rằng bộ phim đó đã giảm nhẹ đi sự điên khùng thật sự của ông. Dù tôi phải công nhận, rằng màn trình diễn của Rami Malek đã mang đến thành công cho phim, và việc anh phải diễn như vậy là để giữ cho nhịp phim ổn định và giữ được đánh giá PG-13.
Bản dịch: Trung Nguyen - Quora Vietnam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2311671755732614/
Nếu 50 người đang nắm tay nhau và bị sét đánh, liệu dòng điện có chạy qua hết bọn họ không?
Dòng điện khá là lười biếng.
Nó sẽ luôn tìm con đường ngắn nhất, dễ nhất, trực tiếp nhất để đi tới nơi nó cần đi.
Viễn cảnh 1
Viễn cảnh 1
Trong trường hợp này, tia sét đang hướng thẳng xuống đất, tập trung lo chuyện của nó. Đột nhiên nó gặp phải 50 ứng viên giải thưởng Darwin, ướt nhẹp, đứng giữa đồng trống, và nắm tay nhau giữa một cơn bão.
Toàn bộ 100,000,000 volt của tia sét đánh trúng người chơi thứ nhất ngay đỉnh đầu. Dòng điện lập tức nhận ra chân của người này đang chạm đất và nó chạy ngay về hướng đó. Một vài electron (mà trong trường hợp này là rất nhiều) không được thông báo về hướng di chuyển, hoặc là bị mắc kẹt trong dòng electron đang hướng về đôi chân của người thứ nhất, chúng quyết định chạy lắt léo qua người thứ hai. Điều này tiếp diễn dọc theo hàng người cho tới khi toàn bộ số electron trong dòng điện tới được nơi chúng cần tới, và số electron mỗi người nhận sẽ càng giảm khi họ càng đứng xa người thứ nhất.
Kết quả - Người chơi thứ nhất tái chín cho tới chín đều, trong khi người thứ bốn mươi chín và năm mươi sẽ nhìn như trong ảnh.
Hãy cùng tiến thêm bước nữa, nhân danh... à thì... khoa học.
Chúng ta giờ nhúng hết toàn bộ người chơi trò này trong nước muối để tăng độ dẫn điện. Chúng ta cho người thứ nhất cầm một cây gậy gôn và chĩa thẳng lên trời, vì khoa học.
Giờ thì tới phần khó nhằn, đó là cho tất cả trừ người cuối cùng nhảy lên cùng một lúc trong khi vẫn nắm tay nhau. Chúng ta cho họ nhảy đi, nhảy lại, và nhảy mãi cho tới khi cây gậy đánh gôn lọt vào mắt xanh của Thần Sấm.
Các electron bây giờ sẽ đi qua tất cả mọi người, để trở về mặt đất qua đôi chân của người cuối cùng. Một vài electron thông minh hoặc mất kiên nhẫn sẽ hợp tác với nhau để phóng ra các tia chớp nhỏ từ chân những người không nhảy đủ cao, nhưng nhìn chung thì hầu hết dòng điện sẽ đi qua tất cả mọi người.
Kết quả - Năm mươi cái xác, chín vừa, kết dính nhau qua những bàn tay. Điện trở của chừng này người sẽ đủ lớn để họ sáng trưng như dây tóc bóng đèn ngày xưa, trong chốc lát, nhưng đẹp tuyệt vời. Nếu có người quay clip lại thì nó sẽ bay lên mục Trending trên YouTube.
Kết luận
Đức tin là một thứ vô cùng mạnh mẽ, nhưng đứng ngoài trời giữa một cơn bão và hát Thánh ca chắc không phải là cách tốt nhất để thử nó.
___________
Source: https://qr.ae/TWX7ZH
Bài dịch của bạn James Nguyen, được đăng trong Group Quora Việt Nam:
https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2310729375826852/
Ngôn ngữ lập trình nào là tốt nhất để phát triển một trang web có thể mở rộng tới hơn 100 triệu người dùng?
Nếu bạn muốn mở rộng quy mô, câu hỏi nên là về những ngôn ngữ không nên sử dụng.
Đừng sử dụng Ruby, đặc biệt là Rails. Ruby on Rails nói riêng rất chậm nên việc xử lý toàn bộ tải có thể tốn 100 lần. Chẳng hạn, điều đó có thể có nghĩa là chênh lệch giữa $50.000/ tháng chi phí máy chủ so với $500/tháng.
Không sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào không hỗ trợ các kiểu dữ liệu tĩnh (static type). Các kiểu dữ liệu tĩnh rất quan trọng để giúp bạn quản lý sự phức tạp trong bất kỳ hệ thống nào. [1]
Ngoài ra, bạn có thể chọn TypeScript + NodeJS, Go, Java hoặc thậm chí C++. Có những lựa chọn khác nhưng đó là những lựa chọn phổ biến nhất và sự phổ biến rất quan trọng nếu bạn muốn dễ dàng tìm kiếm những người có thể cùng làm việc để xây dựng dịch vụ của bạn. Go và NodeJS (với TypeScript) có lẽ là môi trường cho phép tạo ra năng suất cao nhất trong danh sách đó.
Câu hỏi thực sự cho 100 triệu người dùng là:
- số người dùng đồng thời/cùng lúc?
- hay người dùng không thường xuyên (đã đăng ký) chỉ với một nghìn người cùng lúc?
Một nhà phát triển có kỹ năng sử dụng bất kỳ ngôn ngữ nào ở trên có thể viết một ứng dụng máy chủ có thể xử lý vài nghìn người dùng đồng thời mà không có cơ sở hạ tầng đặc biệt (ngoài việc sử dụng cơ sở dữ liệu được quản lý, ví dụ như Amazon DynamoDB hoặc RDS).
Nếu bạn đang xem xét 100 triệu người dùng đồng thời, thì điều đó phụ thuộc rất nhiều vào nhu cầu chính xác của ứng dụng của bạn. Trái ngược với những gì người khác có thể yêu cầu, bạn không thể mong đợi bất kỳ ngôn ngữ hoặc thiết kế nào có thể mở rộng được ngay tức thì bằng cách "chỉ cần ném thêm phần cứng vào là có thể giải quyết vấn đề" nếu bạn không có được một thiết kế đúng đắn. Và đó là chìa khóa. Bạn cần một người có kinh nghiệm về tối ưu hóa và thiết kế kiến trúc máy chủ để không gặp phải thảm họa mở rộng.
Hiện tại, tôi đang làm việc trên một hệ thống với mục tiêu mở rộng là 10 triệu người dùng đồng thời. Khách hàng của tôi trước đây đã bán một doanh nghiệp với giá 50 triệu đô la và họ đã mua một tên miền rất đắt tiền cho dự án này, vì vậy họ có tài nguyên để có được nhiều người dùng. Khi tôi bắt đầu, đã có vấn đề về hiệu suất đối với chỉ một nhúm người dùng (nửa tá người dùng). Bây giờ hệ thống nó đã nhanh hơn và có thể xử lý vài nghìn, nhưng tôi đã có sẵn kế hoạch để mở rộng tới 10 triệu.
Và hơn cả một "ngôn ngữ lập trình đúng đắn", bạn cần có kế hoạch đúng đắn. Bạn không thể chọn nhóm phát triển của mình chỉ dựa trên ngôn ngữ lập trình. Những gì bạn cần là một kiến trúc sư hệ thống đẳng cấp thế giới để có thể hướng dẫn nhóm dự án. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần nhìn vào bảng đo đạc hiệu suất khung của các framework phổ biến[2]. Trong một số trường hợp, có một phạm vi biến đổi hiệu suất hơn 10.000 lần giữa hai framework, ngay cả khi cả hai framework đó đang sử dụng C++. Đó là sự khác biệt giữa $100/tháng và $1M/tháng về chi phí máy chủ, mặc dù cả hai máy chủ đều sử dụng ngôn ngữ nhanh nhất/xịn nhất.
Chọn đúng ngôn ngữ không đảm bảo điều gì cả, chọn đúng kiến trúc hệ thống (và cả kiến trúc sư) là quan trọng nhất.
Ghi chú:
--------------
Answer: Tim Mensch, Freelance CTO/Software Architect
Đọc nhiều nhất
-
Đường Định mệnh (Sự nghiệp/May mắn)
Dẫn nhập: ngày trước cũng tò mò về cái chủ đề chỉ tay, rồi xem tay, rồi tự đọc và tìm hiểu loạn xị cả lên, thực ra kết quả chính là để loè g... -
Nếu không có thực lực, bạn chỉ là kẻ ăn bám
Dựa vào núi núi đổ, dựa vào người người chạy, chỉ có tự dựa vào chính mình mới là đáng tin cậy nhất. Ba mẹ có là ông nọ bà kia đi chăng nữa... -
Phim: Buddha – Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca
Bộ phim Buddha về cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni từ đản sanh đến niết bàn. Bộ phim lấy cảm hứng ( hoặc cũng có thể gọi là được chuyển t... -
Vì sao mọi người lại ưa thích bộ phim "Forrest Gump" nhiều như vậy?
Bộ phim sản xuất từ năm 1994 tới giờ vẫn là một trong những bộ phim yêu thích nhất của hàng triệu người trên toàn thế giới, và có khá ... -
Hiệu ứng domino và bí quyết tạo lập chuỗi các thói quen tích cực trong cuộc sống
Các hành vi của con người đều có mối liên hệ tương tác lẫn nhau Hãy lấy ví dụ về trường hợp của Jennifer Lee Dukes. Sau hơn 2 thập kỷ, từ k... -
Cọp bi bờ lốc giữa trưa hè
Hôm any đi ăn sớm một chút, nên giờ nghỉ trưa cũng tranh thủ đọc được một số bài ở một vài báo điện tử, lượn qua VietNamNet của anh Hà Tuấn ... -
Tiếp series về con mèo ngố
Bắt đầu một ngày mới là phải cho con mèo ngố nó ăn, không thì điếc tai. Sau đó đến công ty và không có ngồi trong văn phòng, nhảy qua quán c...
Tham khảo
Liên kết web
Phân loại
Báo chí
(55)
Văn hoá
(33)
Tâm lý
(29)
Tán nhảm
(27)
Công nghệ
(25)
Blog
(17)
Xã hội
(16)
Nghề nghiệp
(15)
Phim
(15)
Quora
(14)
Con người
(13)
Kinh doanh
(13)
Nhạc
(13)
Cuộc sống
(11)
Kỹ năng
(11)
Marketing
(11)
Công cụ
(10)
Lập trình
(10)
Lịch sử
(10)
Sách
(10)
Cặp đôi
(9)
Phát triển
(9)
Thiền
(8)
Tình yêu
(8)
Tản mạn
(7)
Sức khoẻ
(6)
Chính trị
(5)
Giáo dục
(5)
Hạnh phúc
(4)
Kim Dung
(4)
Kiếm hiệp
(4)
Mạng xã hội
(4)
Phát triển cá nhân
(4)
Phần mềm
(4)
Tiền tệ
(4)
Tài chính
(4)
Thực hành
(3)
Tâm linh
(3)
Quản lý công việc
(2)
Quản lý thời gian
(2)
Tiếp thị
(2)
Chăm sóc khách hàng
(1)
Làm việc
(1)
Lãnh đạo cá nhân
(1)
Nguỵ biện
(1)
Quản lý cá nhân
(1)
Thương hiệu
(1)
Tình dục
(1)



