Phẩm chất nào của con người thường bị đánh giá thấp?

Tôi từng học một môn được coi là khó nhất trong toàn bộ khóa học ở trường của mình. Chưa đến một nửa sinh viên học môn này có thể qua môn. Ai cũng nói rằng việc sinh viên trượt là lỗi của giảng viên.

Ngày đầu tiên đi học, thầy cảnh báo 300 sinh viên trong lớp rằng bạn sẽ không thể nào qua môn nếu như học tất cả vào đêm cuối trước khi thi đâu. Tôi cười thầm, nghĩ rằng thật lố bịch làm sao. Giáo viên nào cũng nói như vậy, còn tôi môn nào cũng qua!

Trước khi thi một hôm tôi mới bắt đầu học, và tôi trượt! Chưa bao giờ tôi trượt một cách ấm ức thế này cả! Tôi tính toán lại, và nhận ra hóa ra bài tôi làm nhận được điểm C là cùng. Tôi sẽ không thể tốt nghiệp được, và tôi cũng không còn tiền để học lại.

Tôi cực kỳ thất vọng, và hoàn toàn không muốn đi trước mặt 300 bạn cùng lớp lên chỗ thầy để ký giấy báo trượt (drop slip).



Tôi quyết định email cho thầy:

Thầy và em chưa gặp nhau. Đây là lỗi của em... Em muốn báo với thầy là em sẽ nghỉ khóa học của thầy. Việc trượt môn là lỗi của em. Em xin phép hẹn thầy tại văn phòng để thầy ký giấy báo trượt cho em được không ạ? Em cực kỳ xấu hổ. Lần sau em sẽ thay đổi cách học hành. Nhưng mà, giờ điều kiện tài chính nên phải đến năm sau em mới đi học lại được.

Thầy trả lời, và bảo tôi gặp thầy sau giờ học. Không nghĩ gì cả, tôi chờ các bạn đi hết và mang giấy báo trượt đến chỗ thầy.

Thầy: Em là Hailey phải không?
Tôi: Dạ vâng. Đây là giờ báo trượt của em.
Thầy: Lần đầu tôi thấy email như của em đó. Em có biết bao nhiêu sinh viên trách tôi vì tôi đánh trượt họ mặc dù tôi đã bảo các bạn phải làm gì để qua môn chưa? Tôi sẽ ký cho em giấy chưa hoàn thành. Nó sẽ giúp em học lại môn này vào kỳ sau mà không phải đóng tiền. Nhưng, em phải đọc giáo trình và đi học đầy đủ, và đừng để nước đến chân mới nhảy. Và đừng làm tôi hối hận vì đã giúp em như thế này!

Tôi cực kỳ sửng sốt. Tôi không xứng đáng với những gì thầy đã làm cho tôi. Trải nghiệm này đã giúp tôi tạo thói quen để có thể hoàn thành việc học xuất sắc ở trường. Bằng cách làm việc chăm chỉ, tôi đã qua môn với số điểm tốt.

Tôi nhận ra một phẩm chất hay bị đánh giá thấp: khả năng xin lỗi và thừa nhận rằng mình đã sai.

Trải nghiệm này khiến tôi phải khiêm tốn đi nhiều. Tôi là một người học giỏi, kiêu hãnh, và cực kỳ tệ trong việc xin lỗi.

Tôi cực kỳ tôn trọng những người có khả năng xin lỗi. Thừa nhận rằng mình đã sai là một việc cực kỳ khó.

Đây là một phẩm chất thường bị đánh giá thấp; nó không làm ta cảm thấy yếu ớt hơn, mà cho thấy sự khéo léo và sức mạnh.

Ba người đàn ông mỗi phụ nữ đã yêu


Tôi tin rằng mỗi người phụ nữ đều đã yêu 3 kiểu đàn ông: một người trên giường, một người tại bàn ăn tối và một người trong ký ức của mình.


Người đàn ông phụ nữ yêu trên giường là người đến khi cô ấy cảm thấy cô đơn nhất.

Anh lấp đầy khoảng giường trống lạnh lẽo và sưởi ấm cô bằng từng tấc da trên cơ thể ép sát, anh khao khát gần gũi tính nữ dịu dàng của cô biết bao.

Cô thích điều đó. Thích cái cách anh cho cô thấy mình là phụ nữ và muốn trở nên nữ tính. Thích anh cho cô tin rằng mình, chứ không phải người phụ nữ nào khác, có ưu thế trước anh.

Ở cùng anh là cùng ham muốn và tràn đầy đầy sinh lực.

Khi lưỡi anh lả lướt trong khuôn miệng cô, ngón tay anh mơn trớn dọc theo cặp đùi, thọc vào giữa hai chân cô, giống như cô đã ngủ suốt một thời gian dài rồi đột nhiên bị đánh thức sẵn sàng khám phá nơi sâu kín nhất của cả hai, tự do bộc lộ bản năng gốc và mọi ảo mộng điên rồ chưa bao giờ dám thừa nhận.

Cô nhớ anh khi tắm, khi dựa vào căn bếp, khi đêm về hay bất cứ khi nào chạm vào cơ thể. Cô muốn lần nữa cảm nhận cảm giác có một người đàn ông trong đời, có cơ thể cường tráng trên giường, đôi bàn tay thô ráp áp lên ngực và một phần người ấy bên trong cô.

Cô gọi anh lúc 2h sáng.

Rồi kể từ đó, mỗi 2h sáng, anh là người duy nhất cô nghĩ về dù muốn hay không.

Tiếp theo là người đàn ông mà phụ nữ yêu tại bàn ăn tối.

Anh là cũng người đàn ông cô muốn làm tình nhưng trước khi ý nghĩ đó lướt qua tâm trí thì các giác quan đã bị đánh thức bởi sự hiện diện của anh, bởi cách anh nhìn cô với cách anh luôn đem đến những điều mới mẻ hay bất ngờ nho nhỏ có khi chính anh cũng không biết.

Lời anh như thắp sáng mảng tối trong cô, nụ cười anh như liều thuốc cô mê đắm không dứt.

Cô thích bản thân mình khi ở bên cạnh anh và thích anh tán dương cô với người khác. Khi cuộc sống trở nên khó khăn đến nỗi khó lòng bước tiếp thì anh là người đầu tiên cô muốn gọi để được nghe câu: Em có ổn không?

Dẫu vậy không phải lúc nào cũng đủ can đảm đối mặt với anh để nói ra sự thật trái tim cô luôn lỡ nhịp khi cái nhìn của anh lướt qua, bàn tay cô luôn ướt nhẹp mồ hôi khi tên anh xuất hiện trên màn hình cuộc gọi.

Bởi vì có quá nhiều thứ để mất, không thể mạo hiểm đánh mất anh.

Cô nhớ anh trong những ngày nghi ngờ bản thân hay không thấy con đường phía trước, mỗi khi thực tại biến thành bức tranh đen trắng một màu và những khoảnh khắc nghẹt thở đi qua.

Cô muốn lần nữa được quan tâm và quý trọng, được nghe gọi tên thật trìu mến, được biết rằng có ai đó ngoài kia tin tưởng cô có thể vượt qua những giới hạn của mình.

Đôi khi thậm chí cô còn nghĩ việc tưởng tượng ra anh ấy trên giường thật thiếu tôn trọng, thật ra cũng không cần thiết vì chỉ nguyên việc nhìn thẳng vào mắt anh nhiều hơn 3 giây, vô tình chạm tay vào anh hay trao anh 1 cái ôm tạm biệt đã vượt quá sức chịu đựng của cô.

Chỉ là không thể không thừa nhận ý nghĩ về những giây phút riêng tư bên anh luôn kích thích và khiến cô khao khát nhiều hơn nữa.

Cuối cùng, người đàn ông mà phụ nữ yêu trong tâm tưởng. Là người luôn xuất hiện trong những cơn mơ cũng như từng khoảng trống trong suy nghĩ.

Anh ấy không dành mỗi đêm ở bên cô, không ngồi bên bàn ăn tối lắng nghe cô nói nhưng anh ở đấy, qua từng điếu thuốc, ly Vodka hay mỗi nụ hôn cô lơ đãng đặt lên môi người khác.

Mỗi khi cô ở bên một ai đó cũ cũng như mới, ai đó không phải anh, vẫn không thể ngừng nghĩ về anh rồi chẳng bao lâu vết thương lòng lại bắt đầu rỉ máu. Giống như có con dao sắc bén vẫn giấu đâu đó trong cô lặng lẽ đâm thêm lần nữa. Đau, thực sự rất đau. Không chỉ đau mà còn chán ghét, giận dữ vì không thể quên.

Có lúc cô thậm chí không muốn quên.

Cô ước mong tuyệt vọng anh là người đang nhìn vào mắt cô, thì thầm nhớ cô rất nhiều. Cô mường tượng cảm giác được anh ôm lần nữa, trở lại là mình một lần nữa.

Cô tin bản tính nữ của mình sinh ra để đón nhận người đàn ông cô yêu và cần cô.

Cô nhớ lúc đem mặt vùi vào trong ngực anh, cảm nhận sức nặng cơ thể anh trên người và khi trở về nhà trong vòng tay anh rồi không bao giờ muốn rời đi nữa.

Giờ đây giường cô trống rỗng, cuộc sống trống rỗng.

Trong cuộc đời người phụ nữ có thể yêu một, hai hay cả ba người đàn ông trên?

Nhưng đôi khi cả 3 là cùng 1 người, cùng 1 cái tên và rời bỏ cô theo cùng 1 cách.

Khi đó anh ấy là người đàn ông cô yêu một cách mù quáng, say mê với tất cả những gì cô có, người đàn ông đã hứa thật nhiều rồi cũng thất hứa thật nhiều. Cô chẳng còn biết làm gì khác ngoài ôm theo những nỗi đau sâu kín nhất, chẳng rõ bao giờ lành.

9 mẹo bán SaaS



1. Giữ thời gian dùng thử ngắn thôi

Thời gian dùng thử dài tưởng như là cách để khách hàng cắn câu, nhưng nó thật sự dáng đòn vào startup của bạn. Với 99% các startup, thời gian dùng thử không quá 14 ngày.

Đây là lý do:

  • Hầu hết người ta không dùng thử hết thời gian: Hãy xem lại dữ liệu của bạn và bạn sẽ thấy phần lớn rời bỏ sau 3 ngày dùng thử.
  • Người dùng coi trọng thời gian dùng thử ngắn hơn: Khách tiềm năng sẽ trì hoãn, và khi họ hoãn lại, họ sẽ quên. Với thời gian dùng thử ngắn, họ sẽ thường sẽ dùng thử sản phẩm của bạn ngay lập tức.
  • Chi phí có khách hàng thấp hơn: Khi bạn rút ngắn thời gian dùng thử, bạn cũng rút ngắn chu kỳ bán hàng. Nếu bạn có thể rút từ 6 tuần xuống 3, bạn đã giảm chi phí đi rất nhiều.


2. Tối ưu email quảng cáo

Trừ phi bạn có một email quảng bá tuyệt cú mèo, hầu hết khách hàng tiềm năng sẽ quên đi sự tồn tại của bạn trong vài giờ sau khi đăng ký dùng thử.

  • Dùng địa chỉ email tên người: Đừng gửi email từ một phòng. Thay vì “[email protected]” thì hãy dùng mail của bạn “[email protected]”.
  • Gửi đủ số email: Christoph Janz’s, một trong những nhà đầu tư SaaS thành công nhất, khuyên các nhà sáng lập SaaS: “Nếu không có ai kêu ca bạn đang email spam họ, có thể là bạn chưa gửi đủ số email”.
  • Gửi các email theo hành động: Khi họ đăng ký, khi họ nhập thông tin tài khoản hay trang huỷ đăng ký, hay khi thời gian dùng thử sắp hết.

3. Hãy gọi cho mấy ông đang dùng thử ngay tức thì

Hầu hết các SaaS non trẻ đều không gọi cho khách dùng thử ngay mà thường đợi đến ngày cuối cùng. Họ không biết bán SaaS. Trong giai đoạn đầu startup của bạn, bạn phải gọi ngay cho khách hàng dùng thử sau khi họ đăng ký 5 phút. Nếu bạn làm được như vậy, bạn sẽ:

  • Quyết liệt cải thiện tỷ lệ chạm tới khách hàng: Có thể lúc đó khách đang ngồi thước máy tính, điện thoại loay hoay với sản phẩm của bạn. Nếu bạn đợi lâu hơn, để họ nhấc máy sẽ khó hơn.
  • Đánh giá được ngay khách hàng tiềm năng: Bạn cần chắc rằng giải pháp của bạn sẽ là lựa chọn tốt cho khách hàng trước khi bạn đưa ra đề nghị chốt hợp đồng. Nếu chưa, bạn có thể gọi để giúp họ có thêm các lựa chọn khác.
  • Xử lý những thắc mắc một cách hiệu quả: Điện thoại là công cụ tốt nhất để quản lý thành công các thắc mắc. Nếu khách ko thắc mắc, bạn có thể dùng thời gian này để giải quyết trước các thắc mắc chung hay gặp.

Một doanh nghiệp hiểu khách hàng sẽ sở hữu khách hàng đó. Nhấc điện thoại lên để biết về khách dùng thử hoặc họ sẽ không bao giờ trở thành khách hàng của bạn.

4. Hãy demo ngắn và tập trung

Lỗi hay gặp nhất của các startup khi demo là biến chúng thành các bài giảng, đào tạo. Khách của bạn không cần (hay cả không muốn) thấy từng xen-ti-mét sản phẩm của bạn. Họ muốn biết sản phẩm của bạn có giúp họ thành công không.

Hãy đánh giá trước. Đừng dùng bản demo như một công cụ đánh giá. Hãy đánh giá cơ hội trước khi dùng đến demo.

Ngắn gọn thôi. 30-60 phút là thời gian quá dài. Nếu bạn không thể giải thích cho khách hiểu sản phẩm của bạn giúp họ được gì trong 15 phút, bạn hoặc không hiểu về sản phẩm hoặc không biết gì về khách.

Tập trung vào lợi ích, không phải tính năng. Các khách của bạn không quan tâm đến từng phím hay từng giao diện. Đừng nói sản phẩm sẽ làm gì, hãy nói nó có thể làm gì cho họ. Một bản demo thành công là bản trình diễn của “giá trị”, không phải buổi đào tạo. Hãy làm như vậy và bạn sẽ thấy hiệu quả hơn nhiều.

5. Không ngừng đeo bám

Bạn sẽ hiếm khi chốt được hợp đồng sau cuộc gọi đầu tiên. Bán hàng startup thành công phụ thuộc vào khả năng không ngừng đeo bám của bạn.

Vậy bao lâu là vừa?

Nếu khách tiềm năng tỏ ra thích sản phẩm, hãy đeo bám đến chết. Đừng thoả mãn với sự im lặng hay “có thể”; những cái có thể ấy sẽ giết startup của bạn. Hãy gọi và email đến khi bạn nhận được trả lời “” hoặc “không”.

Nếu thấy khách hàng lạnh nhạt, dùng kế hoạch 14 ngày sau:

  • Ngày 1: Liên lạc lần đầu
  • Ngày 3: Đeo bám lần đầu. Tiếp cận vào một khung giờ khác trong ngày với một phiên bản cô đọng hơn của thông điệp trong lần đầu.
  • Ngày 7: Đeo bám lần hai. Tiếp cận vào một khung giờ khác trong ngày và trình bày lại yêu cầu (khách hàng) hành động của bạn.
  • Ngày 14: Đeo bám lần 3. Nếu bạn không nhận được phản hồi từ khách, hãy gửi một email (thông điệp) chấm dứt. Đây là khi tỷ lệ phản hồi tăng vọt.

Nếu bạn không nhận được phản hồi email chấm dứt, hãy chuyển sang các cơ hội khác hứa hẹn hơn.

6. Định giá của bạn (thật) cao

Các công ty SaaS lấy giá làm công cụ cạnh tranh thực sự không tự tin vào sản phẩm của họ. Họ nghĩ rằng cách duy nhất để làm là hạ giá giải pháp của mình.

Giá không nâng cao khả năng cạnh tranh của sản phẩm mà là giá trị mang lại.

Học từ Cloudsponge, bạn biết mình định giá đúng khi:

  • 30% khách hàng tiềm năng nói: “Anh bị điên à, tôi không bao giờ trả giá đó”.
  • 30% khách tiềm năng nói: “Sản phẩm của bạn thực sự rẻ”.
  • 40% khách tiềm năng nói: “Sản phẩm của bạn đắt, nhưng đáng tiền”.


Chả có gì sai khi đắt với một số khách. Thực tế, nếu bạn chưa bao giờ mất hợp đồng vì giá cao, sản phẩm của bạn đang quá rẻ.

7. Bán gói trả trước hàng năm

Các startup thích mô hình SaaS vì có doanh thu đều hàng tháng. Nhưng với các gói này, bạn chỉ có doanh thu nhỏ giọt.

Khi phát triển startup SaaS, bạn cần cả thác doanh thu, thay vì giọt. Hãy cân nhắc chào một tỷ lệ giảm giá nếu khách đồng ý mua gói năm.

Mặc dù có thể làm giảm doanh thu tổng thể, nhưng nó cho bạn một luồng tiền dồi dào hơn. Bạn có thể dùng nó để mở rộng đội bán hàng, mở rộng thị trường hay nâng cấp sản phẩm.

8. Không giảm giá

Giảm giá dường như là cách tốt để có được khách hàng, nhưng lại lợi bất cập hại. Đây không phải là cách bạn bán SaaS.

Đây là lý do:

  • Giảm giá làm nhân viên bán hàng lười đi: Bán giá trị cho khách thì khó, giảm giá để bán thì dễ hơn. Khi giảm giá là một lựa chọn, nhân viên bán hàng sẽ lạm dụng nó.
  • Giảm giá làm cho không dự báo được doanh thu: Khi mỗi khách mới trả một giá, không có cách gì để biết doanh thu tuần tới của bạn là bao nhiêu, chưa nói gì đến năm sau.
  • Giảm giá rất tồi tệ cho làm thương hiệu: Với khách hàng, họ sẽ thật sự không hài lòng nếu đối thủ của họ trả mức giá thấp hơn cho cùng một sản phẩm. Bạn phải kiên định với chính sách giảm giá và gắn chặt vào nó. Trừ gói trả trước năm một, chúng tôi khuyến nghị không giảm giá một ly nào, cả điếu thuốc, chén nước.

9. Đừng bao giờ chốt một hợp đồng tồi

Đừng bao giờ bán cho khách hàng chưa đủ tiêu chuẩn. Đôi khi cần phải nói “không” với một khách hàng sẵn sàng trả tiền. Đóng được hợp đồng dễ dàng thì rất thích, nhưng chi phí của việc rời đi thường cao hơn doanh thu ngắn hạn.

Khi bạn bán cho một khách hàng chưa được đánh giá kỹ, họ sẽ không thành công. Họ sẽ có hàng tá phàn nàn và hàng tấn yêu cầu hỗ trợ. Những khách hàng này sẽ làm mất tinh thần đội ngũ của bạn với những phản hồi tiêu cực và bắt đầu lan truyền những đánh giá xấu trên mạng. Và tất nhiên họ sẽ từ bỏ bạn, rồi họ sẽ đổ tội cho sản phẩm của bạn đã làm cho họ thất bại.

Và họ hoàn toàn không sai. Đấy là trách nhiệm của bạn phải bỏ qua những khách hàng chưa đủ tiêu chuẩn (khách hàng tồi). Hãy chắc chắn bạn đã đánh giá từng cơ hội với 4 bước sau:

  • Tạo hồ sơ về khách hàng
  • Xác định được nhu cầu của khách
  • Nắm rõ cách thức, quy trình ra quyết định của họ
  • Nhận diện các đối thủ cạnh tranh


Hoàn tất các bước trên, bạn sẽ biết được sản phẩm của mình có phù hợp với khách hàng đó hay không. Nếu không, chả sao. Chỉ cho họ giải pháp phù hợp hơn, và chuyển sang cơ hội khác. Đây là cách bán SaaS thế nào cho đúng.

Tác giả: Nguyễn Quang Trung

Làm sao để vượt qua “người cũ”?

Tôi đoán bạn đang đọc bài này vì bạn không muốn đau lòng nữa. Tôi ở trong tình trạng y như bạn mới 2 năm trước thôi. Trong một thoáng chốc bạn nghĩ bạn đã ổn và rồi một vài ký ức nho nhỏ hiện lên trong đầu, một cái ảnh trên Facebook, hay bạn đi ngang qua một quán cafe ưa thích của cả hai… và chúng nhắc lại cho bạn rằng bạn từng hạnh phúc như nào. Không có gì giống như đắm chìm trong tình ái và khi nó kết thúc chúng ta lao thẳng vào một sự rút lui cực kỳ đau thương và đầy đau đớn. Tôi vẫn chưa quên cái cảm giác đó như thế nào đâu. Nhưng tôi muốn hỏi bạn - và điều này có thể hơi kỳ kỳ - bạn đã sẵn sàng để vượt qua “người cũ” chưa?

Tôi biết bạn sẽ nói gì. Câu hỏi ngớ ngẩn thế. Chả có ai muốn khổ sở và đau đớn như vậy cả, đúng không? Thực ra thì, nhiều người làm thế lắm. Họ nói họ muốn quên đi người cũ, không muốn cảm thấy đau nữa, và bước tiếp nhưng họ lại níu chặt lấy nỗi đau và sự khốn khổ của mình - có lúc đến tận vài năm sau.

Tự hỏi rằng mình đã sẵn sàng vượt qua “người cũ” chưa chỉ là bước khởi đầu.



THỜI GIAN SẼ KHÔNG CHỮA LÀNH

Hồi tôi tầm 30 tuổi tôi đã chứng kiến bạn của mình Hà và Phong ly dị nhau. Họ đã có một cuộc hôn nhân dài nhưng cũng đầy trắc trở - vì vậy chuyện li dị không bất ngờ gì lắm - nhưng khi Hà rời đi, Phong từ chối chấp nhận chuyện đó.

Anh ấy nói với mọi người rằng Hà sẽ quay trở lại. Điều này tiếp diễn vài năm sau đó, kể cả khi rõ ràng là cô ấy sẽ không làm thế. Hà cuối cùng cũng tái hôn và thậm chí sau chuyện đó, Phong vẫn từ chối chấp nhận rằng cô ấy đã rời đi thật rồi. Họ đã có vài đứa con với nhau và mỗi khi gia đình gặp nhau Phong sẽ cố nói chuyện với Hà, gọi cô ấy là “em yêu” và cứ nhắc lại về quãng thời gian tốt đẹp họ từng có.

Anh cứ liên tục than phiền với những đứa trẻ giờ-đã-lớn, cố gắng tìm hiểu Hà đang quan tâm về cái gì và nói rằng anh muốn cô quay lại nhiều như nào. Anh thực sự mắc kẹt trong nỗi đau mất đi người vợ của mình. Cuối cùng đến cả những đứa trẻ của anh cũng thấy chán ngán với chuyện đó; chúng hoàn toàn không đến thăm anh nữa.

Phong là một trường hợp cực đoan. Nhưng mắc kẹt trong nỗi đau tan vỡ không phải là điều hiếm gặp. Chúng ta luôn được bảo rằng thời gian sẽ chữa lành, và ở một mức độ nào đó thì nó có, nhưng chỉ khi chúng ta thực sự xắn tay vào làm mà thôi. Một mình thời gian thì chẳng chữa lành được cái gì cả. Con người có khả năng chịu đựng nỗi buồn và sự tan vỡ trong nhiều năm. Đấy là thứ bạn muốn trở thành à?

BẠN ĐANG Ở TRONG BƯỚC NÀO CỦA GIAI ĐOẠN TAN VỠ?

Để biết được bạn đã sẵn sàng bước tiếp hay chưa, sẽ phụ thuộc vào bạn đang ở giai đoạn nào của tan vỡ.

Giai đoạn Rút Lui

Trong vòng 48 giờ sau khi chia tay, cơ thể bạn sẽ hoàn toàn loại bỏ hoocmon “tình yêu”. Nghiên cứu (1) đã chỉ ra rằng bộ não khi có một sự chia tay sẽ giống như của một người nghiện ma túy vậy. Đau lòng là một phản ứng vật lý và đúng rồi đó, nó đau thiệt (2). Nỗi đau mà bạn cảm thấy chính là sự đau đớn về mặt vật lý.

Nếu bạn ở trong giai đoạn này, bạn chưa thể bước tiếp được đâu. Đây là khoảng thời gian mà bạn nên đối xử tốt với bản thân mình. Có một người bạn ở bên. Cho mình một ngày nghỉ ở nhà. Ngủ cả ngày. Khóc thật to. Hốc cả một thanh chocolate! Bất cứ thứ gì giúp bạn lết qua 2 ngày này, thì làm đi.

Hãy kìm lại cái mong muốn liên lạc với người ta ngay lúc này. Bạn sẽ kết thúc với cảnh van xin, cãi nhau, khóc lóc, và trở nên lộn xộn. Hãy để 48 giờ trôi qua - đặt một bộ đếm nếu bạn cần. Đừng nhắn tin với người ta, hãy cắt mọi liên lạc và cho phép bản thân đau đớn. Hãy để cho não bộ của bạn được ổn định lại.

Giai đoạn Thành Công hay Công Cốc

Một khi đã qua 2 ngày, bạn sẽ đến giai đoạn này. Đây là lúc mà bạn sẽ quyết định rằng bạn có thể hàn gắn lại hay là sẽ bước tiếp. Tôi biết là có những người đã quay lại được với nhau, kể cả sau khi đã chia tay được 1 năm, nhưng hiếm lắm. Liệu có một cơ hội thực tế nào để nó xảy ra không?

Hãy tự hỏi bản thân mình xem mối quan hệ này có đáng để cứu vãn không? Nó có lành mạnh không? Chúng ta thường níu kéo những mối quan hệ “độc hại” quá lâu bởi vì chúng ta “đắm chìm trong tình ái”.

Khi bạn mê đắm trong tình yêu thì sẽ rất khó để suy nghĩ thông suốt về tình hình của mình. Hãy tham khảo góc nhìn của một người bạn thân hoặc một thành viên trong gia đình sẽ có ích hơn. Hãy nói chuyện với người nào nắm rõ mọi chuyện ý.

Nếu bạn muốn làm cho nó thành hiện thực, vậy thì người ta có cho thấy dấu hiệu là người ta cũng muốn như thế không? Hãy thành thật với bản thân: Người ta có nói rằng người ta muốn nghe tư vấn từ các cặp đôi, muốn cùng ngồi xuống nói chuyện, và tạo ra thay đổi hay không? Bạn không thể cứu vãn mối quan hệ một mình được đâu.

Nếu người ta nói với bạn rằng người ta muốn thoát khỏi đó, cứ tin là thế đi.

Giai đoạn Ký Ức Màu Hường

Thường thì sau một vài tháng người ta sẽ quay lại với người cũ trong một khoảng thời gian ngắn (hoặc chỉ cho một đêm thôi!). Đấy là bở vì chúng ta sẽ nhớ những điều tốt đẹp hơn là những điều tệ hại. Tất cả những ký ức đáng yêu đó sẽ khiến chúng ta chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng lao vào vòng tay của họ - bất kể chuyện đó kinh khủng thế nào trong thực tế.

Nếu bạn ở giai đoạn này, hãy cân nhắc xem bạn có muốn quay lại cái quy trình đó một lần nữa, với đầy rẫy rủi ro hay không. Bạn đang mở rộng lòng mình cho những nỗi đau mới đấy à?

Giai đoạn Nát Tan Mãi Mãi

Một số người sẽ bị khóa chặt với niềm đau. Nếu bạn ở trong giai đoạn này bạn sẽ cảm thấy như bạn sẽ yêu người yêu cũ mãi mãi vậy. Không ai có thể hoàn hảo được như thế. Bạn đã mất đi người bạn tâm giao của mình.

Tôi xin lỗi nhé. Khi mà mọi người nói với tôi cái này, và có một vài người như thế, tôi chỉ có thể tưởng tượng ra chuyện đó đau đớn đến thế nào. Cảm giác bạn không thể kiểm soát được chuyện đó. Tôi muốn nói rằng - tôi biết có thể bạn không tin tôi - không phải bạn không kiểm soát được đâu. Tôi tin rằng, vì lợi ích của ích của chính bạn, bạn sẽ cân nhắc ý kiến này.

Bạn hoàn toàn kiểm soát được chuyện bạn đã hồi phục hay chưa. Bạn có thể nói “Tôi sẵn sàng để cho họ ra đi” và bắt đầu quy trình của việc bước tiếp.

Nhà tâm lý học, Guy Winch có nói “Nếu người ta làm tan vỡ trái tim bạn, thì người ta và/hoặc mối quan hệ đó đơn giản là không tuyệt vời như bạn nghĩ đâu”.

KHI BẠN ĐÃ SẴN SÀNG, THÌ ĐÂY LÀ 6 BƯỚC ĐỂ HỒI PHỤC

Hồi phục từ những nỗi niềm đau lòng thì cũng giống như là chữa lành các vết thương vật lý thôi. Có một vài cách mà khoa học đã chứng minh đó. Đấy là thực tế, giống như những buổi vật lý trị liệu cho trái tim bạn thôi! Một điều quan trọng đó là phải biết cách làm đúng là gì, để tránh làm tổn thương bản thân bạn thêm nữa.

Một trong những lý do chính để mất nhiều thời gian hồi phục lại từ những nỗi niềm tan vỡ”, Tiến sĩ Guy Winch nói, “đó là mọi người cứ đắm chìm trong những suy nghĩ và thói quen tưởng chừng như rất tự nhiên và thuyết phục nhưng thực tế thì chỉ làm mọi việc tệ hơn mà thôi”.

Khi bạn đã sẵn sàng, đây là 6 bước Tiến sĩ Winch khuyên bạn nên làm:

1. Hiểu những gì đang xảy ra trong bộ não của bạn

Có một số lượng những hoocmon chạy rần rần trong não bộ của bạn khi bạn đắm chìm trong ái tình. Một trong số đó là dopamine. Dopamine giúp chúng ta cảm thấy hưng phấn, cảm thấy tâm trạng thay đổi thất thường, gây ra sự thèm muốn, và là nguồn gốc của những suy nghĩ ám ảnh.

Trong tình yêu, dopamine sẽ luôn đạt đỉnh và khiến cho ta cảm thấy tuyệt vời. Nhưng khi bạn chia tay, và lượng dopamine giảm đi rõ rệt, bạn sẽ bị ám ảnh với việc muốn lấy lại cái cảm giác dễ chịu đó. Đấy là lý do bạn không thể ngừng suy nghĩ về người yêu cũ. Mỗi lần bạn nghĩ về người ta, bạn nhận được một lượng nhỏ dopamine.

Nếu bạn muốn nghe một nhà nghiên cứu nói về chuyện này, Helen Fisher có một bài Ted talk tuyệt vời có tên là Não Bộ Khi Yêu (3)

2. Xóa bỏ những thứ gợi nhớ lại

Cái này bao gồm cả những thứ tồn tại trên mạng xã hội đó. Lén lút theo dõi người ta trên Instagram hoặc giữ lại tất cả ảnh, quà, và tin nhắn từ người yêu cũ thì hấp dẫn thiệt đó nhưng bạn nên hỏi bản thân rằng chuyện đó có ích hay không. GIữ mấy thứ gợi nhớ đó ở quanh mình không phải là một ý hay bạn đang cố gắng để quên đi người ta. CHúng sẽ giữ người ta trong tâm trí bạn và ngăn bạn không bước tiếp được.

3. Tạo một danh sách Không-Hoàn-Hảo-Lắm

Lý tưởng hóa người yêu cũ là một chuyện thường thấy, nhất là khi bạn đã không gặp họ trong một khoảng thời gian rồi. Bạn bắt đầu tin rằng họ thật là hoàn hảo và quên đi những lỗ hổng của họ. Một bước quan trọng trong chuyện bước tiếp đó là đem họ và mối quan hệ xuống khỏi cái bệ thờ đấy đi.

Để đem lại cho bạn cân bằng, Guy Winch khuyên bạn nên lập một danh sách về những thứ mà họ không lý tưởng: những thứ làm bạn khó chịu, những khía cạnh tiêu cực trong tính cách của họ, những khoảng thời gian họ không đối xử tốt với bạn. Đây không phải là bẩn tính; đây là trở nên thực tế - không có mối quan hệ hay người nào hoàn hảo cả.

4. Có một “cú chốt

Khi người ta bỏ đi thì thường không có lý do. Bạn sẽ cảm thấy như là không có “cú chốt” và điều đó sẽ khiến bạn mắc kẹt. Bạn sẽ tự hỏi bản thân xem đã làm gì sai và quá chú tâm vào lỗi lầm của mình.

Nếu bạn không thế nhận được “cú chốt” từ người yêu cũ, bạn cần phải tự đưa nó cho bản thân. Cứ hỏi đi hỏi lại “tại sao” sẽ chẳng đưa bạn đến đâu cả. Hãy tìm một lý do và đảm bảo rằng đấy là thứ bảo vệ lòng tự trọng của bạn (Bạn đã bị tổn thương rồi, không cần xát thêm muối nữa đâu!)

- “Người ta không đủ chín chắn về mặt cảm xúc cho mối quan hệ này”.
- “Cách giao tiếp của chúng tôi quá khác nhau. Cô ấy không hiểu về bản chất của tôi.

5. Hãy lấp đầy những khoảng trống

Giao tiếp với xã hội và đi ra ngoài chơi có thể là lựa chọn cuối cùng trong những thứ bạn thích làm nhưng chính xác đây là những gì bạn cần. Hãy quyết định khoảng thời gian đau buồn hợp lý là như thế nào và khi nó đã kết thúc, hãy đi chơi đi.

Hãy chọn những thú vui bạn từng có, thử một cái gì đó mới, gật đầu với lời rủ đi hốc của bọn bạn, hoặc đi hẹn hò. Kể cả khi bạn chưa thích làm mấy thứ đấy làm, cứ cố gắng đi. Chuyện đó sẽ giúp bạn nhớ lại bạn là một con người độc lập như nào và xây dựng lại sự tự tin của mình.

6. Cắt bỏ hoàn toàn những kết nối về cảm xúc

Đừng cố gắng làm bạn với người yêu cũ. Họ không còn là bạn tâm tình hay người trợ giúp cho bạn nữa đâu. Nếu bạn bắt buộc phải giao tiếp (bởi vì còn những đứa trẻ, ví dụ thế), hãy giữ các cuộc hội thoại ngắn gọn và không có cảm xúc nhiều nhất có thể - chỉ có thông tin thôi.

Anh sẽ ở với lũ trẻ Chủ Nhật này”.

San San sẽ đi cắm trại vào tuần tới. Con bé cần đôi giày đang để ở nhà em.

Nếu bạn có thể, thì không liên lạc gì là tốt nhất. Khoảng thời gian không-liên-lạc là cần thiết để bạn có thể vượt qua người yêu cũ, nhưng mà nó không dễ đâu. Không phải là mãi mãi không liên lạc, nhưng nói ra thì, “làm bạn nhé” sẽ chỉ làm nỗi đau thêm dài mà thôi. Bạn cần một quãng nghỉ cho đến khi bạn hoàn toàn thoát khỏi hình bóng họ và thường sẽ phải mất ít nhất vài tháng đấy.

Những người mà có con thì sẽ cần phải giữ liên lạc cho chuyện chăm sóc nhưng bạn có thể sắp xếp để giữ cho chuyện đó ở mức tối thiểu hoặc nhờ một ai đó đưa đón trong một khoảng thời gian.

Tìm ra bạn đang ở trong giai đoạn nào và sau đó, khi bạn sẵn sàng, hãy làm những bước cần thiết để chữa lành (Bài Ted Talk của Guy Winch cũng rất đáng xem đó - (4)).

Bước tiếp chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, nhưng đáng. Cuộc sống sẽ tốt hơn sau những lần đau thương tan vỡ, tin tôi đi!

--------
Tác giả: Kelley Eden @ Medium
Dịch giả: Hoang Tran @ Quora Vietnam

Bạn không thấy hạnh phúc bởi vì bạn chưa trưởng thành

Ý nghĩ của chúng ta cho rằng hạnh phúc là việc của nội tại và bất hạnh đến từ ngoại cảnh có lẽ là một trong số tất cả các thiên kiến nhận thức dai dẳng, cố chấp nhất.

Nhìn chung, ta công nhận là bản thân phải tự tạo nên hoặc đóng góp để có được hạnh phúc cho riêng mình (phải tự book chuyến đi, rời bỏ công việc, tìm người bạn đời) nhưng lại thường không nhận ra được rằng những nguyên nhân sâu xa và có sức ảnh hưởng nhất của bất hạnh, khốn khổ (về mặt tinh thần) lại không phải là những sự kiện bên ngoài xảy ra tình cờ, ngẫu nhiên.

Sự bất hạnh sinh ra từ sự kết hợp của các hành vi, đặc điểm (thường là tính cách), kiểu suy nghĩ, và sự thích ứng. Ta tưởng tượng rằng việc không hạnh phúc đơn thuần chỉ là kết quả của sự việc, sự kiện ngoại cảnh thôi, đó chính là lý do mà ta sợ mất kiểm soát. Thế nhưng ta biết điều đó không đúng khi xét trong thực tiễn: một số người vẫn hạnh phúc dù họ không có nhiều lý do để trở nên như vậy, và một số khác lại cực kỳ không vui, họ thống khổ tuy là mọi thứ xung quanh đang hỗ trợ cho họ.

Vấn đề không nằm ở những thứ xung quanh ta mà là thứ ở ngay trong bản thân ta - và gần như tất cả những người thấy không hạnh phúc đều mang chung một nét tính cách.

. . .

Khi còn trẻ, nếu may mắn, ta có một người bố người mẹ hay là người chăm sóc nào đó lo lắng và thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu nhất của ta. Có ai đó giúp buộc giày, đánh răng, hoàn thành bài tập về nhà và chuẩn bị bữa ăn. Đây về cơ bản là thứ mà trẻ em cần có để tồn tại và phát triển.

Theo thời gian, một người phụ huynh thực hiện đúng vai trò về cơ bản sẽ cố vấn, động viên con trẻ để nó có thể tự mình hoàn thành việc cần làm. Trong quá trình khôn lớn, đứa trẻ học được cách để tự sửa soạn chải chuốt, tự tìm kiếm thức ăn khi đói và chăm sóc không gian riêng của mình. Con trẻ cũng sẽ học cách để quản lý các mối quan hệ mình có, thực hiện bài tập hay không, đi đến buổi tập luyện hay không, và trở thành một người tử tế hay không.

Sau đó thì, dĩ nhiên là chúng sẽ đối mặt với hệ quả từ những lựa chọn của mình rồi.

Thế nhưng, nếu như đứa trẻ chưa bao giờ có được cơ hội để nhìn nhận bản thân như là một người có sự hoàn toàn tự chủ - không chỉ chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình mà còn có khả năng tự tạo ra sự hài lòng hay bất mãn - nó sẽ trở thành một người lớn bế tắc. Đây là kết quả điển hình của mối gắn bó không lành mạnh với những phụ huynh lấy con cái ra để phục vụ cho nhu cầu thừa nhận bản thân của họ.

Khi còn là con nít, ta la khóc để được bố mẹ giải quyết vấn đề của mình. Là người lớn rồi, ta chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

. . .

Tất cả những người không hạnh phúc đều có chung một nét tính cách: non nớt, chưa trưởng thành. Nó nằm ở phần gốc của mọi thói quen và hành vi mà sau cùng sẽ dẫn họ đến sự bất mãn với cuộc sống.

Khi ta không nhận trách nhiệm với lời nói hay hành động của mình, ta nói năng và xử sự bừa bãi, kết thúc bằng việc chia rẽ, cắt đứt các mối quan hệ và tổn thương người khác. Đấy là sự thiếu trưởng thành.

Khi có người làm việc gì đó sai trái, ta từ chối, loại bỏ họ và trở nên gay gắt chua cay. Những lời lẽ hung hãn và chấp nhặt không chỉ khiến ta mãi bế tắc mà còn làm chính bản thân mình trông có vẻ bị tổn thương nhiều hơn so với thực tế. Đấy là sự thiếu trưởng thành.

Khi ta không mấy vui vẻ với quỹ đạo cuộc sống của mình và chọn cách ai oán than phiền như trẻ con bất lực thay vì tìm kiếm chiến lược thay đổi như người lớn, ta sẽ cứ bất hạnh thôi. Đấy là sự thiếu trưởng thành.

Khi lớn khôn đúng cách, ta bắt đầu đứng ra chịu trách nhiệm cho ngoại hình, tổ ấm, công việc, và - sau cùng là - hệ quả trở thành của chính ta.
Khi ta trưởng thành, chúng ta có khả năng đặt lợi ích dài lâu lên thành ưu tiên trước những mong muốn, khát khao ngắn hạn.
Dần dà, ta nhận thấy rằng nguồn gốc của vài niềm vui sướng lớn nhất của mình cũng bắt đầu từ đó. Ta tìm được sự an yên thực thụ nhờ đi về nhà, về nơi mà ta thật sự yêu thương; ta xuất hiện trong với diện mạo tươi tắn rạng rỡ và sẵn lòng giao thiệp hơn khi sửa soạn, chuẩn bị theo cách mà mình muốn; ta gặt hái lợi ích qua việc lao động chăm chỉ như tập thể dục, và gắn bó với một con đường sự nghiệp cụ thể.

Khi trưởng thành, chúng ta có khả năng đặt lợi ích dài lâu lên thành ưu tiên trước những mong muốn, khát khao ngắn hạn.

Những cá nhân không trưởng thành thì lại không làm được như vậy.

. . .

Nói cho rõ ràng thì, chuyện trầm cảm lâm sàng không tính là “chưa trưởng thành”. Chẩn đoán đó khác với sự bất hạnh nói chung. Đấy là hai thứ khác nhau, mang trải nghiệm không giống nhau với những nguyên nhân và sự điều trị cũng khác nhau.
Cội rễ của bất hạnh chính là việc không sẵn lòng nhận lấy trách nhiệm cho cuộc sống của mình.
Thế nhưng, với việc một người nhìn chung sẽ tự đứng ra chịu trách nhiệm để sửa chữa cuộc đời của mình và hồi phục bản thân, thì hai thứ trên (trầm cảm và sự chưa trưởng thành) lại thường bổ sung cho nhau. Sự non nớt có thể là một nét tính cách, nhưng nó vẫn dễ uốn nắn.

Đó là thứ ta có thể khắc phục và cải thiện được.

Một nửa thế giới này thong dong như thể họ vẫn còn là trẻ con, như thể có ai đó đang chịu trách nhiệm cho việc giải quyết các vấn đề của họ, như thể nếu như họ khóc toáng lên đủ to thì cuối cùng sẽ có một người lớn nào đó đáp lời vậy. Một nửa thì nhận ra mình đã là người lớn rồi - và với thời gian, không gian và sự trưởng thành, họ sẽ có năng lượng và tài nguyên để khắc phục, xử lý những rắc rối họ gặp phải. Hay ít nhất là, họ sẽ có thể lên kế hoạch tìm giải pháp và bắt tay vào việc thực hiện thay đổi.

Cội rễ của bất hạnh chính là việc không sẵn lòng nhận lấy trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Là cứ mãi ở trong trạng thái như trẻ con và thắc mắc tại sao thế giới này lại không dành cho mình lời hồi đáp.



-----
Tác giả: Brianna Wiest @ Medium
Dịch giả: Minh Thanh @ Quora Vietnam
Photo: sprout_creative/Getty Images

Những thứ “thầm lặng” giết chết mối quan hệ mà bạn không lường trước được

Vào năm 1992, tôi và những người bạn phát cuồng với album "A pocket full of Kryptonite" của ban nhạc The Spin Doctor. Tôi đã gần như quên hẳn về nó cho đến vài hôm trước. Một bài hát của ban nhạc được bật trên radio, và tôi chợt nhớ lại lý do tại sao mình yêu thích nó.

Trong thời kỳ hoàng kim của nó, chúng tôi bật đi bật lại cái đĩa CD trong không biết bao nhiêu tiếng đồng hồ. Sau một lúc thì chúng tôi cảm thấy bớt hứng thú đi một chút nhưng vẫn có thể thưởng thức nó được. Không lâu sau đó, chúng tôi ngán nó tới tận cổ và quẳng vào một xó nào đấy rồi bỏ quên luôn.

Những mối quan hệ cũng có thể diễn biến theo một trình tự như thế nếu bạn không chú ý cẩn thận.

Bạn không bao giờ nghĩ rằng điều đấy sẽ xảy đến với bạn, hoặc chí ít là trong giai đoạn đầu của sự ham muốn lẫn nhau.

Sự hấp dẫn đến điên cuồng

Câu chuyện bắt đầu với một vài mối quan tâm đơn giản. Cả hai bạn đều cảm thấy nó. Từ hư vô, nó bung xòe lên thành sự say mê lẫn nhau. Và rồi điều gì đến cũng sẽ đến.

Bạn gặp mặt tại một cuộc hẹn hò tối thứ 6 và về nhà cùng nhau. Các bạn lại trồi lên vào chiều thứ Bảy, say đắm nhau một cách điên cuồng.

Bạn cảm thấy choáng váng và lo lắng khi cách xa nhau - mọi suy nghĩ đều chỉ hướng về lần gặp gỡ tiếp theo. Công việc sa sút. Sếp bạn cảnh báo về mấy cái deadline bị trễ, nhưng về cơ bản là bạn chẳng thể tập trung vào cái gì cả.

Các bạn ăn bữa brunch với nhau và cùng lắng nghe câu chuyện ngớ ngẩn về anh chàng Chris ở bộ phận Kế toán, và bạn nghĩ đấy là thứ hài hước nhất bạn từng nghe trong đời.

Vài tuần trôi qua và bạn nghĩ rằng những ngày tuyệt vời này sẽ không bao giờ kết thúc. “Nó đây rồi”, bạn tự nói với lòng mình, “Tình yêu đấy”.

Nhưng đến một lúc nào đó, khi những hứng thú ban đầu phai đi, gần giống như khi bạn thấy rất thích một bài hát nào đó, cứ chơi đi chơi lại liên tục, sau đó thì biến nó thành quen thuộc.

Bạn vẫn có cái cảm xúc đặc biệt dành cho đối phương, nhưng có cái gì đấy đã “biến mất”. Bạn dần quen với mối quan hệ này. Lúc ban đầu, hai bạn cứ “quấn lấy nhau” không rời ra được. Sau đó, bạn coi chuyện đó là “chịch nhau” (nguyên văn: fucking). Và bây giờ, bạn gọi nó là sex, nếu bạn bỏ qua một vài ngày, thì cũng chẳng sao cả.

Thiết lập một thói quen

Thứ Sáu trở thành đêm “hò hẹn và sex” chính thức của cả hai. Thứ Bảy, hai người tụ tập với bạn bè. Chủ Nhật, hai bạn dùng bữa brunch với nhau. Thứ Hai và thứ Ba, hai người cùng xem TV. Thứ Tư là ngày giặt giũ. Thứ Năm là buổi tối tự do và sau biến thành đêm “hoan ca” vì hai bạn hết sức để làm sau buổi hẹn thứ Sáu.

Mỗi tuần cứ lặp đi lặp lại như thế. Nó rất là thoải mái và dễ đoán, nhưng nhàm chán, giống như cái cách mà bài hát ưa thích bắt đầu làm bạn thấy chán sau một khoảng thời gian vậy.

Vào bữa tối, các bạn hỏi thăm về ngày hôm nay của nhau, không phải vì tò mò, mà bởi vì các bạn cảm thấy bắt buộc phải hỏi. Không phải là bạn không quan tâm, mà bạn biết rằng cả hai sẽ chỉ lặp lại cùng một câu trả lời đã nói vào tối hôm qua, và nhiều nhiều tối khác trước đó nữa.

Bạn cố gắng nhóm lại chút tình cảm cuối cùng, bằng cách tổ chức một chuyến đi chơi. Một chút ánh sáng cuối đường hầm lóe lên, và bạn tự nói với mình, “Chúng mình vẫn còn yêu nhau”.

Bạn trở về và lịch trình cũ lại lặp lại, từ ngày này qua ngày khác. Một tuần trôi qua, và bạn cảm thấy như là chả có chuyến đi nào vừa diễn ra cả. Rồi ngày làm “chuyện đó” đến, và cả hai người còn chẳng cảm thấy có chút hứng thú nào. Cả hai tụt xiêm y trong im lặng và chui vào chăn. “Sẵn sàng chưa?” bạn hỏi.

Bạn không còn nghĩ đến nó như là “chịch nhau” hay thậm chí là sex nữa. Đấy chỉ là quan hệ tình dục, vậy thôi. Nó giống như là bạn làm việc đó với một người trung niên tẻ nhạt, khoác áo blouse trắng và nguệch ngoạc vài nét lên cái clipboard vậy.

Vì sao mà nên nông nỗi này?

Còn nhớ bài hát bạn đã từng thích không? Theo thời gian, nó sẽ làm bạn thấy chán. Sau đó, là đến sự khó chịu. “Ugh, nếu tao mà phải nghe cái bài đó một lần nữa thì...”.

Một bữa tối khác lại đến và bạn nghĩ trong đâu, “Nếu tôi mà phải nghe chuyện về gã Chris ở bộ phận Kế toán một lần nữa thì…”.

Lại một tối thứ Năm nữa, và theo kế hoạch thì các bạn sẽ phải quan hệ với nhau. Nhưng cuối cùng bạn lại đi xem mấy cái show dở òm trên Netflix. “Ồ, anh không nghĩ là muộn đến thế rồi cơ đấy”, bạn nói.

Em cũng vậy. Thế chúng mình bỏ qua tối nay nhé?

Ừm, nếu em thấy ổn với chuyện đó, anh nghĩ thế”.

Phù. Bạn thở dài. Và sau đó như một nỗi sợ hãi, bạn nghĩ: Làm sao mà ra nông nỗi này?

Hai người không bao giờ cãi nhau. Không ai nổi khùng đến mức dọn ra khỏi nhà và thề không bước chân quay lại. Không ai lăng nhăng. Thế thì nó sẽ kết thúc kiểu như này à?

Và hai người thốt lên thứ mà cả hai cùng nghĩ đến. “Một mối quan hệ yêu đương không vận hành kiểu như này”.

Anh biết. Chúng mình phải làm cái gì đó. Anh vẫn yêu em mà. Em biết điều đó, đúng không?

Một chút tưởng tượng

Bạn tháo tấm lịch xuống và quăng thẳng vào lò sưởi. Không còn những tối thứ Sáu ở nhà hàng Ý ưa thích nữa. Những tối hò hẹn với bè bạn và TV cũng cho cuốn gói luôn.

Bạn dựng người ấy dậy để cùng chạy bộ một chút sáng thứ Bảy. Người ta “ú òa” với bạn trong lúc bạn tắm để chuẩn bị đi làm sáng thứ Hai. Vào bữa tối, bạn không cho mình hỏi câu hôm nay em thế nào nữa. Thay vào đó, bạn hỏi, “Em muốn làm những gì trong cuộc đời của mình?

Vài tuần sau, cả hai cùng tham dự một lớp kịch ứng tác. Bạn vội vã trở về nhà như những ngày mới yêu, không kiểm soát được bản thân. Và như một bài hát bạn từng thích và rồi thấy ghét; bạn nghe lại một lần nữa và bạn nhận ra tại sao bạn yêu thích nó.

Những thứ “thầm lặng” giết chết mối quan hệ mà bạn không lường trước được

Sau 17 năm ở trong một mối quan hệ hạnh phúc, cái dấu hiệu cảnh báo rằng cần phải điều chỉnh mối quan hệ lại một chút, đó là cảm giác về sự giống nhau hoặc một thói quen cố định. Sau đây là một câu hỏi để kiểm tra xem đấy có phải là một vấn đề không này:

Hãy nhìn lại 6 tháng vừa rồi. Nó có giống như một ngày được lặp lại 180 lần không?

Thói quen, sự giống nhau và dễ đoán trước sẽ dẫn tới nhàm chán. Sẽ chẳng có cái kết ồn ào nào đâu. Thay vào đó, bạn từ từ chết dần chết mòn cho đến cái ngày mà cả hai cùng thắc mắc, thế quái nào lại ra nông nỗi này?
Nhưng bạn có thể né cái kết cục đó được. Có thể bạn từng nghe đến 2 giải pháp này rồi. Nhưng thế không có nghĩa là bạn đang áp dụng chúng hoặc làm đúng.

Thêm một chút ngẫu hứng

Không phải cứ phá vỡ một thói quen thì mọi chuyện sẽ luôn luôn ổn. Việc cứ cố tình sắp đặt kế hoạch cho những hoạt động nhằm “hâm nóng” lại tình cảm sẽ chỉ đem lại áp lực và những kỳ vọng phi lý.

Khi bạn không đạt được kỳ vọng như mong muốn, bạn sẽ cảm giác rằng có cái gì đó sai sai ở đây. Nhưng có thể, chỉ là bạn đang đặt quá nhiều áp lực lên bản thân mà thôi.

Hãy thêm một chút ngẫu hứng vào. Hãy thử một hoạt động gì đó mới, mang tính thử thách cùng với người kia. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, cùng tham gia những hoạt động thú vị sẽ làm tăng tính lãng mạn.

Hãy theo đuổi những đam mê riêng

Khi bạn mắc kẹt trong một thói quen nào đó, thì giống như là bạn tua nhanh một bài hát, nhưng lại chẳng biết dừng ở điểm nào cả.

Theo đuổi một đam mê nào đó sẽ giúp cho sự phát triển và cho bạn một lý do. Bạn sẽ không cảm thấy là mối quan hệ đang giữ chân bạn lại một chỗ. Mỗi người đều đem lại một chút gì đó bí ẩn, cho phép các bạn có mong muốn được khám phá về đối phương hơn.

Cái sự lặp đi lặp lại giống nhau ngày qua ngày sẽ biến mất, bởi vì cả 2 người đang làm những thứ làm cho bản thân hứng thú.

Và như một bài hát bạn từng bị ám ảnh, mối quan hệ của bạn sẽ trở nên rất mệt mỏi nếu cứ bật chế độ chơi đi chơi lại. Một chút đa dạng sẽ giúp bạn trân trọng sự tuyệt vời, nhưng mong manh của nó.


 

Nhập môn Getting Things Done

Giới thiệu

Getting Things Done (GTD - Hoàn thành mọi việc) là một kỹ thuật quản lý thời gian chấn động thế giới khi được giới thiệu vào năm 2001. David Allen, cha đẻ của GTD, đã dành nhiều năm nghiên cứu và thực tiễn các phương pháp trong lĩnh vực hiệu suất làm việc. GTD vẫn tiếp tục được phổ biến cho đến tận bây giờ, và có một làn sóng người ủng hộ lớn trên toàn thế giới.

Nếu bạn chưa biết gì về GTD, bài này sẽ giới thiệu các nguyên lí căn bản. Còn nếu bạn pro rồi, thì bài này là cho bạn => https://blog.zenkit.com/how-to-set-up-gtd-in-zenkit-902fa6960f8, ngoài ra cũng có thể đọc thêm bài ứng dụng GTD với công cụ Trello => https://www.trello.vn/2018/toi-uu-hoa-nang-suat-cong-viec-voi-trello-va-gtd/.

Cá nhân tôi (chủ blog này) cũng đã tìm hiểu phương pháp này và áp dụng từ năm 2002 với công cụ hỗ trợ là Microsoft Outlook (trên máy tính), cho đến giờ thì "bẻ" nó ra để dùng được với Evernote lẫn Reminders trên iPhone.

GTD là gì?

Getting Things Done có thể làm được nhiều hơn là hoàn thành mọi việc. Đây là một cái khung dành cho việc sắp xếp và theo dõi công việc, để bạn có thể hoàn toàn tin tưởng 100% rằng mọi việc ở trong cái to-do list của bạn là những việc bạn cần phải làm.

GTD buộc bạn phải thêm cả bối cảnh cũng như cấu trúc vào từng nhiệm vụ - loại bỏ mọi thứ ở trong đầu vào một chỗ mà bạn có thể bắt đầu làm từng thứ một.

"Đầu bạn là để sáng tạo ra thêm các ý tưởng, không phải để chứa nó!" - David Allen

Cái khái niệm đằng sau GTD, đó là đầu của con người thì rất giỏi trong việc nghĩ ra ý tưởng mới, nhưng cũng rất giỏi trong việc quên chúng. Ví dụ, bạn phải mua quà sinh nhật cho mẹ vào tuần sau, nhưng não bạn, thay vì nhắc bạn việc đấy khi đi qua cái cửa hàng mà mẹ bạn thích, thì rốt cục chỉ để lại một cái cảm giác mơ hồ rằng hình như bạn phải mua một cái gì đấy cho một ai đấy, ai biết được?

Nếu dùng đúng cách, GTD là một hệ thống hoàn hảo giúp bạn biến những ý tưởng mơ hồ, bất thường, cảm hứng, những lúc cao hứng vào nửa đêm, và biến nó thành hành động. Ý tưởng ở đây, là bạn tin vào hệ thống mà mình tạo ra, và não sẽ ngừng theo dõi mọi thứ mà mình phải làm, nhờ đó mà giảm stress và cho mình thỏa thích sáng tạo và năng suất hơn. Ó-sầm thiệt, đúng hông?

GTD hoạt động như thế nào?

GTD dựa trên 1 loạt những cái list mà bạn sẽ dùng để sắp xếp mọi thứ nảy ra trong đầu. Để áp dụng được, bạn cần phải nắm bắt và xử lý mọi thông tin mà xuất hiện trong đời bạn theo 5 bước sau:

  1. Nắm bắt: Thu thập mọi thứ khiến bạn phải chú ý đến. Tất tần tật, từ email mà phải trả lời, cho đến những ý tưởng toẹt vời nảy ra khi đang tắm. Bạn có thể dùng sổ hoặc app, hoặc tự email cho mình làm một cái 'inbox'. Dù nó là việc cần làm, điều gì đó bạn thích, thứ phải nhớ ra để làm việc, VIẾT NÓ RA! Phải đảm bảo bạn luôn hoàn thành các mục to-do khác nhau thật thường xuyên.
  2. Làm rõ: Xử lý xem nó là cái gì. Tự hỏi mình liệu nó có 'làm-được-hay-không?', liệu mình có cần làm gì về nó không. Đây là một bước cực nhanh mà bạn cần làm thường xuyên. Ở dưới tôi sẽ chỉ cho bạn cách nhanh chóng giải quyết đống này bằng một sơ đồ quyết định cực kỳ đơn giản.
  3. Sắp xếp: Sắp xếp mọi thứ vào chỗ, quy củ và gọn gàng. Cất đi để tham khảo, thêm vào lịch, thêm vào app quản lí task, hoặc là vứt đi. Bạn cũng cần phải thêm cả 'bối cảnh' ở đây nữa. Tôi sẽ nói thêm ở phần dưới, nhưng về cơ bản thì, 'bối cảnh' là cách bạn gắn cách công việc với con người, nơi chốn, hoặc thứ mà bạn phải làm. 'Chỗ làm' và 'nhà' là các bối cảnh địa điểm hay dùng. 'Gọi điện' hoặc 'Email' là các bối cảnh hành động thường gặp.
  4. Tự đánh giá và kiểm điểm bản thân: Thường xuyên review những việc mình làm. Nhìn lại vào list - từng mỗi cái list một - và thay đổi chúng nó, nếu bạn cần. Review hàng tuần để dọn dẹp các list, giải tỏa đầu óc mình. Không review thường xuyên, đồng nghĩa với mọi việc chất đống, và cả cái hệ thống này sẽ thất bại một cách ngoạn mục luôn!
  5. Thực thi: Cứ làm việc thôi. Bước này thật ra là đơn giản nhất, một khi bạn đã set-up hệ thống của mình ổn thỏa! Nếu bạn thường xuyên hoàn thành 4 mục trước, thì bạn sẽ biết chắc chắn được 100% rằng những thứ ở trên to-do list của bạn là những thứ bạn cần phải làm để dần tiến đến mục tiêu bạn đã định.
Tiếp theo là các list của bạn: 'inbox', 'phải-làm-tiếp', 'chờ ...', 'dự án', và 'một-ngày-không-mưa-nào-đấy'. Những cái list này chính là xương sống của toàn bộ hệ thống GTD. Mỗi thứ cần sự chú ý của bạn sẽ ở trong mục 'inbox', rồi sau đó sẽ 'thẩm thấu' dần thông qua các bước làm rõsắp xếp. Cái cách bạn sắp xếp và sắp xếp những cái list này sẽ quyết định cái gì bạn phải làm, và cái gì thì không.

Nắm bắt - VIẾT HẾT NÓ RA!

Cái inbox là nói mọi thứ bắt đầu, là nơi mà bắt viết ra tất cả các ý nghĩ của mình. Nó như một cái inbox cho não vậy - emails, gọi điện thoại, một ý tưởng mà bạn nảy ra khi đi làm, ai đấy nhờ chăm con chó vào cuối tuần, ... M Ọ I T H Ứ ! Có người mang một quyển sổ nhỏ để ghi lại, trong khi một số người khác thì dùng app hoặc các thiết bị ghi âm. Bạn dùng gì, có bao nhiêu phương pháp để ghi chép lại, không quan trọng (bạn có thể có nhiều hơn một cái inbox list). Cái quan trọng nhất, là bạn có một nơi để 'xả' hết mọi ý nghĩ trong đầu khi nảy ra ý tưởng, dù bạn ở bất kỳ đâu.

Khi bạn bắt đầu sử dụng GTD, bạn nên có một buổi 'brain-dump' cho mọi thứ bạn đang có trong đầu hoặc rải rác đâu đấy xung quanh cuộc sống bạn. Hãy viết xuống mọi thứ bạn cần làm, hoặc muốn làm, bất kỳ thứ gì, miễn là nó ở trong đầu trong mấy ngày, hoặc thậm chí mấy tuần vừa rồi. Nói theo 'ngôn ngữ GTD', thì đây gọi là các 'vòng lặp mở'. Chúng là những thứ mà cứ luẩn quẩn trong đầu, những thứ bật ra trong đầu khi bạn không ngủ được vào lúc bốn-giờ-sáng, những thứ làm bạn khó chịu khi nghĩ lại (like that chip in the paint). Đây là cơ hội để bạn có thể cắt đứt cái vòng lặp đấy và không cho chúng luẩn quẩn trong đầu nữa.

Hãy nhớ, phải đưa mọi thứ vào inbox của mình!

Làm rõ và sắp xếp - xử lí inbox của bạn

Đây là mấu chốt khiến cho cả hệ thống này hiệu quả. Sau khi bạn đã viết hết mọi thứ rồi, tiếp theo, phải xử lí chúng. Đây là lúc mà bạn lấy tất tần tật những thứ gì bạn đã ghi chép lại, sau đó phải làm rõ và sắp xếp lại hết. Sẽ mất một lúc lâu để phân loại hết mọi thứ bạn đã thêm vào cái list sau lần 'brain dump' đầu tiên, nhưng một khi đã xong rồi thì mọi thứ cứ tự nhiên mà diễn ra thôi. Bạn xử lí chỗ thông tin này càng nhiều, thì càng nhàn.

Thế thì làm thế nào để có thể phân loại được hết đây? Ờ thì, đây là một cái sơ đồ cực-kỳ-dễ-hiểu để giúp bạn đây



Bạn xử lí từng mục trong phần inbox của mình bằng cách tự hỏi mình một số câu hỏi như sau:
  • Nó có làm được không?
  • Liệu chỉ có mất một bước để làm không?
  • Liệu sẽ tốn mất 2 phút của đời bạn để làm nó chứ?
  • Nên là tôi làm, hay là đưa cho người khác làm?
  • Có cần phải hoàn thành trước 1 cái dead-line nào đấy hay không?

Thế thôi! Cách bạn trả lời sẽ quyết định bạn sẽ đưa mục bạn đang sắp xếp vào list nào. Nếu không có trong một cái list nào, hoặc là làm luôn, lưu trữ lại, hoặc vứt đi.

Có làm được không?

Đây là câu hỏi, liệu bạn có cần phải làm gì để đưa mục này khỏi list hay không. Nếu như không làm được, thì đưa nó vào một trong 3 nơi sau: thùng rác, tham khảo, hoặc 'một-ngày-không-mưa'. Những thứ không đáng công sức để giải quyết hoặc không cần phải chú ý đều sẽ bị loại bỏ hết. Những thứ hữu ích, hoặc có thông tin, mà không cần bất kỳ hành động nào (như một thực đơn nấu ăn nào đấy phải lưu lại, hoặc một bài viết giàu thông tin mà có lẽ bạn sẽ cần đọc sau), thì sẽ được lưu trữ lại ở list 'tham khảo'. Cuối cùng thì, nếu một-ngày-không-mưa nào đấy bạn cần phải làm một điều gì đấy, nhưng không phải bây giờ, thì sẽ được thêm vào list 'một-ngày-không-mưa'. Đây là những thứ bạn muốn nhớ, nhưng không nên chất đống lại ở trong list 'phải-làm-tiếp' của bạn. Những thứ kiểu 'học tiếng Nhật' hoặc 'viết sách' sẽ vào đây.

Liệu có tốn nhiều hơn một bước để làm không?

Trong hệ thống GTD, một 'dự án' được định nghĩa là bất kỳ điều gì mà lúc thực hiện cần nhiều hơn một bước. Khi cái list 'inbox' của bạn chứa nhiều công việc có liên quan đến nhau, hãy tạo một cái 'dự án' để quản lí chúng. Thêm tiêu đề, đưa vào list 'dự án' rồi chọn một bước trong cái dự án đó, thêm vào list 'phải-làm-tiếp'.

Sẽ mất bao lâu để hoàn thành?

Nếu bạn có thể làm xong một việc nào đó dưới 2 phút, làm luôn! Ý tưởng ở đây, là nếu bạn có thể làm nhanh, thì sẽ khá là tốn thời gian thêm nó vào list rồi lại phân loại tiếp. Forward một cái email cho đồng nghiệp, hay gửi một cái meme mòe đáng yêu cho mẹ, đây là những cái việc như thế.
Nhưng nếu phải mất nhiều hơn là 2 phút để làm, thì bạn phải xác định xem bạn có tự làm hay không, hay là liên quan đến một người khác.

Ai đấy khác làm được không?

Nếu bạn có thể dễ dàng giao việc này cho một người khác, hãy làm vậy. Nếu bạn cần phải nhắc nhở để theo dõi một cái gì đấy, hoặc một ai đấy, thì cần phải đưa vào list 'chờ...'. Những việc ở trong list này là những thứ bạn phải để trống ra vì một lí do nào đấy - trả lời mail từ đồng nghiệp, hoặc đợi chuyển phát hàng chẳng hạn. Phải luôn ghi chú thời gian mà bạn thêm các mục ở list này để có thể theo dõi kịp thời.

Nếu không chuyển giao cho ai khác làm được, thì hoặc phải ghi vào lịch, hoặc đưa vào list 'phải-làm-tiếp', tốt nhất là thêm 1 cái tag bối cảnh.

Liệu có phải hoàn thành trước dead-line nào đó không?

Nếu một việc phải xong trước một thời điểm nào đấy, thì phải thêm vào lịch. Cái này gồm những thứ như lịch khám nha sĩ, đi họp, các chuyến bay. Đừng thêm mọi thứ mà bạn muốn làm xong vào một hôm nào đấy, mà chỉ có những thứ bạn phải xong thôi. Việc chỉ có những thứ phải làm trong lịch của bạn sẽ khiến mọi thứ rõ ràng hơn, hữu dụng hơn khi chỉ thấy những thứ bạn phải làm trong một ngày nhất định.

Nếu có thứ mà bạn phải làm, nhưng không có deadline rõ ràng, hãy đưa nó vào list 'phải-làm-tiếp'. Cái list này gồm những thứ mà phải xong càng sớm càng tốt. Mọi thứ trong list này đều cần các hành động trực tiếp và nhìn thấy được - 'viết email cho John đặt chỗ pạrty' thì sẽ tốt hơn là 'lên kế hoạch pạrty'. Đây là quy tắc quan trọng nhất của GTD (chi tiết hơn thì có thể đọc ở đây => https://blog.zenkit.com/mastering-the-most-important-step-in-gtd-b572a72c71).

Viết mọi thứ thật rõ ràng, rành mạch, cụ thể khiến cho việc tiến hành dễ dàng hơn rất nhiều. Một cái tag bối cảnh sẽ nhắc bạn về địa điểm, công cụ và/hoặc bạn cần ai giúp để hoàn thành công việc. Một vài cái ví dụ cho cái tag này gồm có 'đi shopping', 'đi làm', 'với bọn trẻ', 'điện thoại', hoặc 'máy tính'. Những bối cảnh khác mà bạn có thể dùng là thời gian mà bạn còn lại, còn bao nhiêu sức, hoặc đây là công việc quan trọng đến mức như thế nào.

Nếu bạn có thể xem được list các việc phải làm tiếp theo được sắp xếp theo từng bối cảnh, thì bạn có thể rất dễ dàng check những mục to-do 'ở nhà' hoặc 'đi mua sắm' khi bạn đang làm những việc đó.

Tự đánh giáthực hiện hàng tuần

Một trong những việc quan trọng nhất, là phải tự đánh giá, review lại từng list hàng tuần. David Allen có viết ở trong sách rằng việc review hàng tuần là một 'yếu tố quan trọng để thành công'. Vì sao? Đơn giản thôi: bạn càng dồn mọi thứ vào inbox bao nhiêu, thì giải quyết cái đống đấy càng mệt mỏi bấy nhiêu. Xử lí 15 thứ thì đương nhiên là dễ hơn 50 hay 500 thứ mà!

Thường xuyên xem lại các list của bạn là yếu tố thành bại của hệ thống GTD. Nếu không làm, thì hệ thống này thất bại. Bạn sẽ bắt đầu quên thêm vào list 'phải-làm-tiếp', hoặc quên loại bỏ một thứ không nên có mặt trong đấy.

Có một vài thứ cần nhớ khi review nè:
  • Mỗi một dự án đều cần có các công việc trong list 'phải-làm-tiếp'.
  • Mỗi một mục trong list 'phải-làm-tiếp' nên là một thứ bạn muốn làm trong tuần tiếp theo. Nếu không, bỏ nó sang list 'một-ngày-không-mưa', hoặc bỏ nó đi!
  • Nếu cần thiết, bạn có thể đưa các thứ ở list 'một-ngày-không-mưa' sang list 'phải-làm-tiếp'. Yay!

Thực thi - làm hết mọi thứ!

Phew! Hệ thống set-up xong rồi, bạn càng ngày càng thoải mái hơn với việc xử lý cái 'inbox' của bạn, rồi bắt đầu hoàn thành từng thứ một như một pờ-rồ vậy! Ó-sầm! Hãy cứ tận hưởng sự bình yên cho tâm trí mình khi bạn có được 100% tự tin rằng to-do list của mình chỉ bao gồm những gì mà mình cần thôi.

5 lý do tại sao ai đó không trả lời tin nhắn của bạn

Hành động đó phản ánh nhân cách của họ hơn là nhân cách của bạn
Đầu năm nay tôi thường nhắn tin với một cô gái tuyệt vời và ngày nào cũng nói chuyện đến quá nửa đêm. Nhưng rồi đột nhiên cô ấy không nhắn tin lại cho tôi nữa. Cô ấy bỏ tôi lại một mình tự hỏi không biết mình đã làm gì sai.

Những câu hỏi cứ dằn vặt tâm trí khi tôi cố tìm hiểu điều gì đã khiến cô ấy lặn không sủi tăm như vậy. Nhưng trong lúc vừa đi dạo dọc bãi biển vừa nghe một cuốn sách audio, một câu quote của Marcus Aurelis bất chợt vang lên, khiến tôi hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ:

“Năng lượng của bạn tồn tại trong tâm trí, không phải từ những sự kiện bên ngoài. Hãy nhớ điều này và bạn sẽ tìm thấy sức mạnh.”

Tôi đã nhận ra rằng, khi một chuyện gì đó trong đời không diễn tiến theo kế hoạch, cứ lo lắng về những tình huống ngoài tầm kiểm soát là một hành động vô nghĩa. Do đó, giải pháp tốt hơn chính là thu nhận tri thức tâm lý học để ngăn chặn điều đó tiếp tục xảy ra trong tương lai.

Dưới đây là tổng hợp các lý do tại sao ai đó miễn cưỡng trả lời tin nhắn của bạn. Sự thật mặc dù sẽ khiến bạn khó chịu nhất thời, nhưng thà như thế còn hơn cứ phải suy nghĩ mãi về một chuyện mà không đưa ra được kết luận.

Mỗi một điều tôi thấu hiểu được dưới đây đã giúp tôi nhận định được lý do đằng sau hành vi của ai đó, để rồi sau cùng tôi có thể tiếp tục tiến về phía trước. Tôi hy vọng bạn cũng có thể giống như tôi.

1. Họ nghĩ rằng bạn nhàm chán

Hầu hết mọi người đều cho rằng chuyện trò với chính bản thân họ cũng khá là thú vị đấy chứ. Vì thế khi có người nghĩ điều ngược lại, nó giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái tôi của họ vậy.
Trên thực tế, niềm vui hoàn toàn thuộc về chủ quan. Ví dụ, tôi cho rằng một cuộc đối thoại về ý nghĩa của sự sống khá là vui, nhưng những người khác lại nghĩ rằng đấy thật sự là một thử thách căng não lúc 10 giờ sáng thứ Hai đầu tuần.

Đừng nghĩ quá nhiều, hãy nhớ rằng bạn sẽ chẳng thể nào làm hài lòng tất cả mọi người trên thế gian này, vì thế chủ yếu hãy cứ tập trung vào việc làm thỏa mãn bản thân mình thôi. Theo như lời Kriss Carr: “Khi bạn quá tập trung vào việc đáp ứng tiêu chuẩn của người khác, bạn sẽ không có đủ thời gian để nâng cao tiêu chuẩn của bản thân.

2. Hết pin

Mỗi khi tôi khởi hành tới vùng núi Canada hay những nơi hoang dã khác, điện thoại tôi thường bị mất tín hiệu khiến tôi không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.

Thành thật mà nói, tôi vô cùng yêu thích cảm giác được tách biệt hoàn toàn khỏi xã hội hiện đại trong lúc thưởng lãm những kỳ quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Nhưng ngay cả khi không đắm mình vào thiên nhiên, có nhiều lần điện thoại của tôi cũng bị hết pin, hoặc lỗi dịch vụ, khiến tôi khó lòng trả lời các tin nhắn.

Điều quan trọng cần nhớ: một vài người không phải lúc nào cũng mang theo sạc pin khi ra ngoài. Vì thế tôi tìm thấy một quy tắc như sau: nếu họ không nhắn tin lại trong vòng 24 giờ, có lẽ họ đang ngó lơ bạn đấy.

3. Họ đang bận như điên

Tôi hoàn toàn đồng cảm với thực trạng thời nay con người đang sống một cuộc sống cực kỳ bận rộn. Rốt cuộc, nếu chúng ta dành cả ngày chỉ để trả lời tin nhắn của người khác, chúng ta sẽ chẳng thể sử dụng thời gian của riêng mình để đạt được bất kỳ điều gì. Như thế rõ ràng không ổn.

Vì thế, điều quan trọng cần nhớ chính là: họ đang bị nhiều thứ khác choán hết tâm trí và không thể lập tức trả lời tin nhắn của bạn. Nhưng nếu đã online mấy tiếng rồi mà họ vẫn không trả lời bạn, có lẽ họ không nghĩ bạn quan trọng hay cần thiết tới mức phải cho vào lịch trình công việc của họ đâu.

4. Họ đang gây hấn thụ động

Trong thế giới lý tưởng, mọi người sẽ mở lòng với những vấn đề riêng và cùng nhau tạo ra những cuộc chuyện trò lịch sự để giải quyết bất cứ tranh chấp nào. Nhưng xui thay, tình huống đó hiếm khi xảy ra.

Tôi chú ý thấy có một vài người ưa hành xử theo cung cách gây hấn thụ động, thay vì lựa chọn trực tiếp đối mặt vấn đề.

Chẳng hạn như, họ không phản hồi lại tin nhắn của bạn suốt 2 tuần bởi họ không hài lòng với một câu nói của bạn. Nếu chuyện này từng xảy ra với bạn, chỉ cần ghi nhớ rằng hành vi kiểu đó thường thể hiện thiếu sót trong khả năng đồng cảm và trí thông minh cảm xúc khi tiếp xúc với người khác.

5. Họ chỉ lười thôi

Có vài người mất nhiều giờ để phản hồi một tin nhắn sau khi đọc xong. Mặc dù họ làm vậy nghe tức thiệt chứ, nhưng đấy đơn thuần chỉ là cách họ hành xử.

Chúng ta thường quên rằng chúng ta không thuộc top đầu trong danh sách những việc cần ưu tiên của người khác. Bởi có một sự thật phũ phàng thế này, nhiều người thích cày cả đống tập phim xong xuôi rồi mới phản hồi các tin nhắn trên mạng xã hội.

Vài người chỉ đơn giản là lười, không có động lực nhắn tin. Vì thế, nếu họ cứ không ngừng biểu lộ sự thiếu quan tâm đối với bạn một cách rõ ràng như thế, có lẽ đáp lại họ theo cách thức giống vậy cũng là một ý hay.

Thay vì dành thời gian lo lắng không biết lúc trò chuyện mình đã nói gì sai, tôi dần nhận ra rằng biến mất chính là hình ảnh phản ánh nhân cách của người đó chứ không phải của tôi.

“Chúng ta không thể kiểm soát miệng lưỡi xấu xa của người khác, nhưng một cuộc đời tốt đẹp cho phép chúng ta không cần quan tâm đến những lời lẽ xấu xa ấy.”

Nhớ kỹ là: Mặc dù chúng ta không thể kiểm soát hành động và lời nói của người khác, nhưng chúng ta chắc chắn có sức mạnh để lựa chọn nên đáp lại thế nào.

------------------



Lời thêm: đọc thấy bài này thì nhớ đến đoạn trưa nay bị trách tại sao không trả lời tin nhắn của 3 ngày trước 😂

Tại sao một vài lập trình viên đôi khi tỏ ra xấu tính đối với những người mới?

Tôi sẽ bỏ qua việc thanh minh rằng "Chúng tôi không xấu tính", bởi vì tôi biết chính xác điều mà bạn đang nói tới.

Lập trình là một trong những thứ mà cảm giác chán nản và dành hàng giờ sửa các bug từng chút từng chút một (hacking away endlessly), là một phần tất yếu của nó.

Đa số mọi người không thể chịu được việc đó. Họ bí và ngay lập tức quyết định đi nhờ ngừoi khác giúp đỡ hoặc từ bỏ hoàn toàn.

Bạn đáng ra không nên tìm kiếm sự trợ giúp. Bạn đáng ra phải vắt óc suy nghĩ hàng giờ cho tới khi bạn hoàn toàn bí tới nỗi mà bạn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ người giúp đỡ.

Và khi bạn nhờ người khác giúp, bạn nên đặt câu hỏi cho thật tốt vào. Nếu bạn chỉ nói với tôi rằng "nó không chạy" và ném đống code của bạn vào mặt tôi (hoặc tệ hơn nữa, bạn chả cho tôi xem tí code nào; đúng thế, có người làm vậy đó; không, tôi không biết tại sao họ làm vậy nữa), thì rõ ràng là bạn chỉ đang nhờ chúng tôi debug code giùm các bạn và cho thấy rằng chả có tí nỗ lực nào từ phía bạn cả, nỗ lực tỉ lệ thuận với quyền được nhờ giúp đỡ của bạn.

Đó là lý do vì sao Stack Overflow có nổi tiếng về việc xấu tính. Đó không phải là "xấu tính", đó là do những người mới thường hỏi đi hỏi lại những câu hỏi lặp đi lặp lại. Nên khi một người mới học Android đăng bài trên Stack Overflow hỏi "Làm cách nào để canh giữa một TextView?" chúng tôi tự nhiên cảm thấy ngứa mắt và khó chịu và đóng post của cậu ta mà không kèm theo câu trả lời nào. Bởi vì nếu như cậu ta chịu bỏ ra 30 giây để tự mình tìm cách làm, cậu ta đã có thể tìm thấy câu trả lời và học được điều gì đó khi làm thế. Nhưng thay vào đó, cậu ta quyết định làm tốn thời gian của mọi người.

Đừng như cậu ta.

Sử dụng Google một cách hiệu quả. Học cách giải quyết vấn đề. Đó là bước đầu tiên để viết phần mềm. Tất cả lập trình viên thành công đều phải trải qua quá trình này. Nó rất gian truân. Và có thể khá khó chịu khi thấy những người mới cố gắng phá vỡ quy trình này.


________________

Tác giả: Kevin Ossia - Quora
Dịch giả: Việt Anh - Quora Vietnam

Kỹ thuật massage dành cho cặp đôi (Yoni & Linga Massage)

Nếu đã ở hoặc du lịch tại Ấn Độ, hoặc các nước quanh Tây Tạng/các nước thuộc Đế chế Angkor ngày xưa (Thái Lan, Campuchia, Lào, Myanma) thì có lẽ bạn sẽ không lạ lẫm với các biểu tượng thờ cúng là Linga (Lingam) hoặc Yoni.


Và trong Mật Tông (Tantra) thì các biểu tượng Linga (Dương vật) và Yoni (Âm hộ) rất được coi trọng, được tôn vinh, và trong văn hoá đó thì việc nói đến và thực hành các "kỹ thuật tình dục" liên quan đến Linga lẫn Yoni là rất cởi mở, một trong các kỹ thuật đó chính là kỹ thuật massage dành cho cặp đôi.

Nhưng ở cái quốc gia "Đông Lào" này chỉ có "độc quyền chân lý" thì bất kỳ ai cung cấp thông tin dạng này đều dễ dàng bị đội ngũ "red-bull" chụp cái phiên thiên ấn "tuyên truyền văn hoá phẩm đồi truỵ" lên đầu, do vậy mà thông tin rất ít hoặc lệch lạc. Ngoài ra, các đơn vị cung cấp dịch vụ massage đặc biệt này (Yoni Massage và Linga Massage) rất dễ biến tướng trở thành các dịch vụ massage "râm mát", hoặc các điểm dịch vụ "xịn xò" thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơ quan quản lý kiểm tra và quy kết vào "cung cấp dịch vụ mát xa kích dục". 😤😢😪

Từ "nhu cầu tự thân" mà lại vẫn đang sống trong cái môi trường "đỉnh cao chói loà ánh sáng mặt trời khắp nơi này 😎", tôi đã phải tự tìm hiểu (và cả tự thực hành) để hiểu rõ hơn và cũng là để làm phong phú cho đời sống cá nhân. Đến bây giờ cũng đã có được một số kết quả hết sức thú vị, vậy nên tôi hào hứng biên cái pốt này để chia sẻ những gì mình đã biết. 💖

Và tất nhiên các nội dung chia sẻ ở đây sẽ không phải là "toàn văn" mà chỉ là các liên kết đến nội dung liên quan để quý anh chị tìm hiểu (nhằm tránh đội "bò đỏ" nó phá đám thôi). Riêng các video thì do trỏ đến dịch vụ XVideos của Czech nên quý anh chị muốn xem phải có VPN (vì quốc gia đỉnh cao này nó sợ người ta xem video xxx nhiều thì ngày càng "to" ra hay sao ý nên nó chặn lại). Cá nhân tôi khuyến nghị là cài HolaVPN extension vào trình duyệt Chrome là xem được luôn mấy cái video này (lẫn cả lượn lờ đọc những chỗ mà bọn "bò đỏ" nó không muốn vào gặm cỏ nữa).

Giờ thì đi đến phần "phấn khích" nhất nào. 😋

Yoni Massage => dành cho quý anh/quý ông học và thực hiện

Linga Massage => dành cho quý chị/quý bà học và thực hiện

Bonus => tập hợp video hướng dẫn thực hiện massage cho cặp đôi của Tantric School, có cả loại hạng nặng (hardcore) nên gọi là phim con nhợn cũng được. Nếu dùng trình duyệt Chrome mà không xem được (do bị chặn) thì cài HolaVPN extension vào trình duyệt là xong.