Hiển thị các bài đăng có nhãn Nổi bật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nổi bật. Hiển thị tất cả bài đăng

Kỹ thuật massage dành cho cặp đôi (Yoni & Linga Massage)

Nếu đã ở hoặc du lịch tại Ấn Độ, hoặc các nước quanh Tây Tạng/các nước thuộc Đế chế Angkor ngày xưa (Thái Lan, Campuchia, Lào, Myanma) thì có lẽ bạn sẽ không lạ lẫm với các biểu tượng thờ cúng là Linga (Lingam) hoặc Yoni.


Và trong Mật Tông (Tantra) thì các biểu tượng Linga (Dương vật) và Yoni (Âm hộ) rất được coi trọng, được tôn vinh, và trong văn hoá đó thì việc nói đến và thực hành các "kỹ thuật tình dục" liên quan đến Linga lẫn Yoni là rất cởi mở, một trong các kỹ thuật đó chính là kỹ thuật massage dành cho cặp đôi.

Nhưng ở cái quốc gia "Đông Lào" này chỉ có "độc quyền chân lý" thì bất kỳ ai cung cấp thông tin dạng này đều dễ dàng bị đội ngũ "red-bull" chụp cái phiên thiên ấn "tuyên truyền văn hoá phẩm đồi truỵ" lên đầu, do vậy mà thông tin rất ít hoặc lệch lạc. Ngoài ra, các đơn vị cung cấp dịch vụ massage đặc biệt này (Yoni Massage và Linga Massage) rất dễ biến tướng trở thành các dịch vụ massage "râm mát", hoặc các điểm dịch vụ "xịn xò" thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơ quan quản lý kiểm tra và quy kết vào "cung cấp dịch vụ mát xa kích dục". 😤😢😪

Từ "nhu cầu tự thân" mà lại vẫn đang sống trong cái môi trường "đỉnh cao chói loà ánh sáng mặt trời khắp nơi này 😎", tôi đã phải tự tìm hiểu (và cả tự thực hành) để hiểu rõ hơn và cũng là để làm phong phú cho đời sống cá nhân. Đến bây giờ cũng đã có được một số kết quả hết sức thú vị, vậy nên tôi hào hứng biên cái pốt này để chia sẻ những gì mình đã biết. 💖

Và tất nhiên các nội dung chia sẻ ở đây sẽ không phải là "toàn văn" mà chỉ là các liên kết đến nội dung liên quan để quý anh chị tìm hiểu (nhằm tránh đội "bò đỏ" nó phá đám thôi). Riêng các video thì do trỏ đến dịch vụ XVideos của Czech nên quý anh chị muốn xem phải có VPN (vì quốc gia đỉnh cao này nó sợ người ta xem video xxx nhiều thì ngày càng "to" ra hay sao ý nên nó chặn lại). Cá nhân tôi khuyến nghị là cài HolaVPN extension vào trình duyệt Chrome là xem được luôn mấy cái video này (lẫn cả lượn lờ đọc những chỗ mà bọn "bò đỏ" nó không muốn vào gặm cỏ nữa).

Giờ thì đi đến phần "phấn khích" nhất nào. 😋

Yoni Massage => dành cho quý anh/quý ông học và thực hiện

Linga Massage => dành cho quý chị/quý bà học và thực hiện

Bonus => tập hợp video hướng dẫn thực hiện massage cho cặp đôi của Tantric School, có cả loại hạng nặng (hardcore) nên gọi là phim con nhợn cũng được. Nếu dùng trình duyệt Chrome mà không xem được (do bị chặn) thì cài HolaVPN extension vào trình duyệt là xong.

Vì sao mọi người lại ưa thích bộ phim "Forrest Gump" nhiều như vậy?



Bộ phim sản xuất từ năm 1994 tới giờ vẫn là một trong những bộ phim yêu thích nhất của hàng triệu người trên toàn thế giới, và có khá nhiều lý do cho điều này. Từ tác phẩm truyện đầy cảm hứng và cảm xúc của Forrest, đan xen những khoảnh khắc hài hước mà chúng ta nhìn thấy trên phim.

Đây là 11 lí do khiến Forrest Gump "Luôn làm bạn cảm thấy ấm áp", và luôn là một trong những bộ phim "Hay nhất mọi thời đại".

1. Niềng chân kinh hoàng


Với chỉ số IQ vỏn vẹn 75, Forrest là một đứa trẻ khập khiễng với đôi niềng chân, tưởng tượng bạn là một đứa trẻ với cái hình ảnh "bị kì thị", thậm chí bị xa lánh vì sự kỳ quặc ở một cấp độ khác. Đó là chính xác là những gì mà học sinh tiểu học này cần có.
Chi tiết này sẽ gợi nhớ cho bạn về những vấn đề xảy ra với chính cơ thể mình, với những vấn đề về cơ thể mà mọi người ai cũng có thể nhìn thấy. Và một người đàn ông sẽ luôn cảm thấy ổn thỏa khi mọi chuyện qua đi.

2. Chẳng ai muốn ngồi cạnh bạn, trừ Jenny


Bạn sẽ biết rằng, không thể đánh đồng mọi thứ với nhau, khi bạn nói đến toàn bộ trẻ em trên Trái Đất, và cô gái đặc biệt này: Jenny. Chưa đề cập đến vẻ đẹp mê hoặc của cô ấy, nhưng cô ấy đã chào đón thân thiện trong khi tất cả mọi người dưng dưng với Forrest. Jenny đã trở thành một "thứ gì đó đặc biệt", dù rằng khi đó chưa thể gọi đó là tình yêu.

3. Ngay cả Elvis Presley cũng trở thành vị khách của họ


Mẹ của Forrest quản lý một cái B&B (Tran: Chắc kiểu dạng hôm sờ tâ... nhầm Homestay). Và trong tất cả những vị khách trú lại chỗ họ, người đàn ông chơi Guitar này trở thành một trong những điều thú vị nhất của Forest. Một ngày nọ, anh nhảy theo giai điệu của cậu, và rồi họ nhìn thấy chàng trai đó trên TV. Hóa ra, người đàn ông đó đã trở thành huyền thoại của mọi thời đại!.

4. Lần đầu tiên của "Run Forrest, Run"


Đây không phải là một câu chuyện hài hước. Lần đầu tiên khi chúng ta nghe được câu nói trở thành siêu phẩm bất hủ từ bộ phim này này là khi những đứa trẻ ở trường bắt đầu tìm và bắt nạt Forrest trong rừng, vào một buổi chiều mà cậu đang dành thời gian cho Jenny. Ngay khi Jenny thấy cậu bị thương, cô la lên "Chạy ngay đi, Forrest, chạy đi" (Tran: Trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn...) và một cuộc rượt đuổi với đôi niềng chân bắt đầu.
Khoảnh khác khi hệ thống niềng chân văng ra để giải phóng Forrest, là khi người xem có cảm giác lo lắng vì điều đó có thể gây ra đau đớn, nhưng cũng hoàn toàn giải phóng cho cậu ta khỏi điều đó. Sau đó một chuỗi vận động xảy ra, và Forrest đã trở nên vô cùng tuyệt vời vào lúc đó.

5. Tốt nghiệp và gia nhập quân đội


Bất chấp những nghi ngờ và thách thức mà mẹ cậu được cảnh báo về vấn đề giáo dục của Forrest, Forrest vẫn hoàn thành chương trình học tập khá tốt. Và ngay khi tốt nghiệp, Forrest nhận ngay một lời mời gia nhập quân đội cho cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Bạn có thể thấy việc cậu ấy nhận lời đơn giản thế nào, khi thách thức của cậu chẳng có gì ngoài nguy hiểm đối mặt. Nhưng Forrest không có IQ của một "người bình thường". Và đó là điều khiến cậu không hề sợ hãi

6. Một tâm hồn đồng điệu


Trên đường đi tới trại quân đội, trên chiếc xe buýt di chuyển, Forrest đã gặp Bubba, một người đánh bắt tôm đăng ký đi lính. Bubba cũng ở tầm thấp khi nói về vấn đề não bộ, cũng như việc chẳng biết nói về gì khác ngoài kinh doanh và đánh bắt tôm. Tò mò về những gì bạn có thể làm với Tôm? Bubba sẽ liệt kê ra một đống không cần nghỉ ngơi.
Và trong tất cả các cuộc thảo luận về tôm, Bubba đã đề nghị Forrest về kinh doanh tôm cùng với mình khi họ trở về nhà.
Và bất kể điều gì xảy ra, Forrest đã hứa danh dự với Bubba.

7. Một tình bạn không giống ai


Giữa mưa bom, bão đạn, mọi người cố gắng tìm chỗ ẩn nấp, nhưng Forrest vẫn cố gắng trụ lại đó để di chuyển đồng đội mình tới địa điểm an toàn. Và dù cho bất cứ vấn đề gì xảy ra, những nguy hiểm khi rời khỏi khu vực an toàn , Forrest tiếp tục quay trở lại khu vực mà anh đã nhìn thấy Bubba lần cuối.
Và cuối cùng khi cậu tìm được Bubba, người xem có thể nhìn thấy đã quả muộn để có thể làm gì.
Và không ai có thể biết được điều gì sắp xảy ra, cũng như việc không ai có thể ngờ được rằng ước nguyện của Bubba sẽ trở thành hiện thực

8. Không dè dặt câu từ, không sỉ nhục


Một khu vực tiếp khách được đưa ra để tự phục vụ, cố gắng thử Dr.Pepper, cơn nghiện của Gump trỗi dậy và anh ta đã uống hàng đống soda trước khi được vào phỏng vấn với tổng thống John F. Kennedy. Vậy nên lúc chờ cho đoạn giới thiệu trên TV, anh đã quên mất việc phải đi vệ sinh và lúc nhớ ra thì đã muộn. Chính vì thế, cuộc đối thoại vui nhộn này diễn ra.
  • John F. Kennedy: Xin chúc mừng, bạn cảm thấy thế nào?
  • Forrest Gump: Tôi buồn đái.
  • John F. Kennedy: [quay sang camera] Tôi tin rằng anh ấy vừa nói anh ấy phải đi đái. Chàng trai, cậu có ước muốn trở thành như anh ta không ?
Gặp gỡ tổng thống, không cần phải cân nhắc từ ngữ khi trò chuyện. Điều này không tuân thủ quy tắc giao tiếp của "người bình thường". Và sự thiếu nghiêm túc và qui tắc ứng xử xã hội là thứ khiến bạn cười và yêu mến Forrest Gump. Bởi đơn giản là bạn không thể tưởng tượng rằng bạn có thể thoải mái như anh ta ngay cả khi đứng trước ông sếp của bạn, dù xung quanh không có ai ngoài ông sếp và bạn. Trong khi đó Forrest làm vậy ở ngay trước mặt của tổng thống Mỹ.

9. Quân tử nhất ngôn, kể cả khi anh ta không biết được mình đang làm cái gì


Với số tiền quảng cáo trực tuyến mà anh ấy có được từ việc trở thành gương mặt của một công ty vợt bóng bàn cho bao bì và sản phẩm của họ, Gump được trả 25 nghìn đô và ra đi ngoài để giữ lời với người bạn quá cố Bubba.
Khi tất cả mọi người nói rằng chẳng có bất cứ lí do hợp lí nào để anh tham gia kinh doanh tôm, cuộc sống lại bắt đầu tạo ra một ván bài để ủng hộ anh, và một phép màu lại diễn ra theo cách hài hước nhất có thể.
Chúng ta sẽ không nói cho bạn biết chính xác điều gì xảy ra, nhưng chúng ta có thể tin rằng phần nào của câu chuyện sẽ luôn ở trong tâm trí mỗi doanh nhân, những người trong lúc nào đó đã từng nản lòng.

10. Tình yêu là sự tồn tại mãi mãi


Sau nhiều lần cô rời đi mà không có một lời nhắn, sau tất cả những lựa chọn tồi tệ và bao nhiều lần cô không chịu mở lòng với anh, Jenny luôn là người duy nhất trong tim của Forrest. Anh luôn ở bênh cạnh cô khi chống lại những hành vi ngược đãi của cha cô, khi cô đưa ra những lựa chọn tồi tệ, khi cô bị đối xử không tôn trọng và phải hứng chịu bạo hành, Forest vì cô chống lại cả thế giới.
Tình yêu vô điều kiện anh dành cho Jenny thực sự đáng ghen tỵ, một thứ mà rất nhiều người khao khát. Nhưng đối với một người có quá khứ khổ đau từ lạm dụng và bạo hành, không quá khó để hiệu Jenny. Khi bạn không thấy mình xứng đáng với tình cảm như vậy, thật khó để chấp nhận tình cảm mà bạn được trao cho.

11. Câu hỏi đầu tiên mà anh ấy hỏi khi gặp con trai của mình


Khi Jenny mời Forrest qua sau nhiều năm xa cách, cô giới thiệu với anh con trai mình..., nope, con trai của họ - Forrest Jr., điều đầu tiên mà Forrest hỏi sau cú sốc ban đầu ... "Thằng bé là một trong những tuyệt tác đẹp nhất anh từng được nhìn thấy. Nhưng thằng bé có thông minh không? Hay là...". Gần như không thể nào ngăn nước mắt bạn chạy ra.
Đây là một câu hỏi đưa ra bởi một người đàn ông mà đã sống cùng với sự "thiếu thông minh" trong suốt cuộc đời. Một người đàn ông đã làm được những điều mà những người thông minh hơn anh ta chưa bao giờ mơ tới. Một người đàn ông nhìn mọi thứ đều màu hồng trong cuộc sống của anh ấy. Và cũng là một người đàn ông rất giỏi trong việc chạy trốn khỏi thứ gì đó.
"Điều gì có thể khiến cho anh ấy lo lắng về khả năng đó?"
Bạn có thể tự hỏi chính mình. Và liệu bạn nên tự hỏi rằng mình may mắn thế nào khi không bị thiểu năng? Trở thành một người chạy bộ không giới hạn, một người quân tử nhất ngôn, một người bạn trung thành vô điều kiện, hay một người thực sự biết cách yêu? Bộ não của bạn mang đến điều gì? Và liệu một ai đó khác biệt với bạn có thể khiến bạn mạnh mẽ hơn?

-------------

Tôi bỏ việc để đi học về trầm cảm. Dưới đây là những gì tôi học được.



Mày 25 tuổi và đang điều hành một công ty nhỏ. Có nhiều người gấp đôi tuổi mày còn chưa làm được như vậy mày biết không?

Con bạn tôi làm ở BBC rất bỡ ngỡ trước quyết định này. Tôi kể với nó về sự trầm cảm tôi phải đối mặt kể từ khi thành lập doanh nghiệp riêng hai năm về trước. Nhưng nó không tin. Trong suy nghĩ của cô gái trẻ, tôi đang sống một cuộc sống đáng mơ ước, trong khi cô thì mắc kẹt với công việc của mình. Nhưng tôi thì chỉ muốn nói cho nó biết là tôi đang chìm, rất nhanh. Nhưng nó không tin – cái vẻ mặt hoang mang dần dần chuyển thành những lời trách móc mà ai ai cũng đã nghe đi nghe lại đến phát chán: Mày sẽ vượt qua được thôi mà. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thôi. Sống lạc quan lên. Học cách biết ơn đi!

Nhưng không, tôi không vượt qua được. Trầm cảm và tôi đã sống chung với nhau từ rất lâu rồi. Tôi đã từng chối bỏ nó, làm ngơ nó, và nhồi nhét nó trong suốt nhiều năm. Tôi đã từng cố chiến đấu nhưng thất bại. Và khi có vẻ như không còn lối thoát, tôi đi bộ hơn 800km vòng quanh Tây Ban Nha, hai lần, để quyết tâm hạ gục con quái vật này. Nhưng vẫn không khá hơn tí nào.

Một điều tôi học được là ngay cả ở những lúc yếu đuối nhất của bản thân, chúng ta vẫn kiên cường và cứng cáp hơn chúng ta nghĩ nhiều.

Lần này, tôi quyết định bỏ việc, bỏ cả công ty lại đằng sau, dành những năm tháng tiếp theo để trò chuyện với những nghệ sĩ, doanh nhân, bác sĩ lâm sàng, thiếu niên, gamer – tất cả những người tôi có thể tìm được mà đã từng tiếp xúc với trầm cảm và dám mở lòng để nói về điều đó. Tôi muốn biết những lý do làm con người sụp đổ, và làm thế nào để chúng ta có thể chữa lành những vết thương.

Tôi đã rất ngạc nhiên với phản ứng của mọi người về nghiên cứu đầy ngẫu hứng này của tôi. Gần như mọi người đều mở lòng với tôi, một người hoàn toàn xa lạ, họ chia sẻ những câu chuyện về sự mất mát cùng những đau khổ của mình, nhưng họ cũng nói về sự quyết tâm của bản thân, niềm vui của việc chiến đấu và sống sót. Một điều tôi học được là ngay cả ở những lúc yếu đuối nhất của bản thân, chúng ta vẫn kiên cường và cứng cáp hơn chúng ta nghĩ nhiều.

Những cuộc trò chuyện này cũng làm tôi nghĩ lại mối quan hệ giữa bản thân với sự trầm cảm. Đa số những người phức tạp, thú vị, thông minh, sáng tạo, có nét nhất mà tôi đã từng gặp đều đã từng (hoặc vẫn đang bị) trầm cảm. Đối với họ, cực đoan của sự đau khổ đã cho phép họ khám phá những nơi sâu thẳm nhất của bản thân, làm cho họ sống một cách bất khuất hơn.

Vài tháng sau khi bắt đầu nghiên cứu của mình, tôi đến dự một buổi đọc sách của tác giả người Anh Matt Haig, tại buổi đọc đó, ông giới thiệu cuốn sách Reasons to Stay Alive. Haig là một người ăn nói nhẹ nhàng, có đôi nét hơi xấu hổ - hoặc đây là cách nói khác của việc Haig rất cẩn trọng với câu chữ của mình, không muốn tiết lộ quá nhiều về nội tâm ông. Thay vì trực tiếp trả lời những câu hỏi về trầm cảm, ông đưa ra cho chúng tôi một góc nhìn mới. Ông kể rằng, đa số những lá thư từ người hâm mộ mà ông nhận được đều là từ những đứa trẻ 13 tuổi.

Nhưng tại sao? Những đứa trẻ 13 tuổi đáng lẽ phải đọc truyện tranh hay mấy cuốn tiểu thuyết giả tưởng về ma cà rồng chứ? Reasons to Stay Alive? Ở tuổi 13 á? Khi mọi người bắt đầu lầm bầm cầm sách lên cho tác giả ký, tôi ngồi đó, đực mặt ra, trong lòng bỗng cảm thấy rạo rực.

Tôi đã có thể gạt bỏ đi cảm giác khó chịu đó. Thanh thiếu niên không bị trầm cảm. Chúng là những đứa trẻ bốc đồng, thiếu chín chắn, hay tỏ vẻ ủ rũ, quá nhạy cảm với mọi chuyện và cực kỳ khó hiểu. Chúng nói về đạn dược các thứ, nhưng chỉ vậy thôi. Chúng nói về những mối tình trái ngang và sự nổi loạn tuổi teen, nghe thì có vẻ hơi tệ nhưng đấy mới thật sự là tuổi teen. Hormone rồi sẽ từ từ lắng xuống, sự điên cuồng rồi sẽ dần dần chuyển sang sự trưởng thành.

Trong nghiên cứu của mình, tôi đã phỏng vấn nhiều chuyên gia tâm lý học, và họ cũng nói rằng thanh thiếu niên không thuộc lớp đối tượng có nguy cơ mắc trầm cảm cao. Ai cũng biết rằng độ tuổi 20 – 30 mới chính là khoảng thời gian mà trầm cảm lấp ló sau cuộc sống mỗi người. Và ngoại trừ một số vụ xả súng ở trường học ra thì cuộc sống nội tâm của những đứa trẻ 13 tuổi thật sự không có gì nhiều để khám phá và thăm dò.

Nhưng tôi đã không bỏ qua được những lời nói của Haig. Nghiên cứu của tôi cũng đang dần cho ra một kết quả tương tự. Kể từ khi tôi bắt đầu nói chuyện với những nạn nhân bị trầm cảm và cuộc chiến của họ, tôi cũng đã tìm hiểu thêm về những phương pháp trị liệu, những nghiên cứu khoa học đằng sau chúng, và những trải nghiệm cá nhân. Tôi đã nói chuyện với mọi người ở những nẻo đường khác nhau của cuộc sống, và khi nhìn lại bức tranh toàn cảnh, tôi nhận thấy có một sợi chỉ đỏ liên kết họ lại với nhau.

Khi tôi hỏi họ về lúc mà mọi thứ bắt đầu rạn nứt, nhiều người chỉ điểm về những năm tháng thiếu niên của họ, khoảng thời gian họ còn là những đứa trẻ ở tuổi vị thành niên. Hồi đó, họ không hiểu hoặc không biết về khái niệm thế nào là trầm cảm. Nhận thức về căn bệnh này đến rất lâu sau khi họ đã phải khổ sở. Nhìn vào quá khứ của mỗi người, họ đều rất khổ sở để tìm ra cách diễn đạt những gì đang diến ra bên trong những cảm xúc của bản thân, và tại sao, làm thế nào mà những cảm xúc này lại ở đó. Thấy được cảm xúc thô của bản thân và cố gắng hiểu được chúng cùng những suy nghĩ đã nhạt dần trong ký ức thật sự là một điều không hề dễ dàng gì.

Về cốt lõi, trầm cảm nghe giống như là một đứa trẻ bị mất đi sự hồn nhiên của mình vậy.

Nhưng tôi vẫn đang cố gắng hiểu được những suy nghĩ và cảm xúc thô này, một phần vì sự hiếu kỳ của bản thân, và một phần vì tôi thấy được đang có một mẫu hình chung xuất hiện quanh những câu chuyện này. Mọi người kể câu chuyện của mình, nhưng họ cố gắng kiếm một hình ảnh ẩn dụ nào đó để nói lên nỗi đau của bản thân, cứ như là chỉ lời nói không thì chẳng thể nào diễn tả được hết vậy, và trong số những người tôi đã phỏng vấn, nhiều người đã có cùng một trải nghiệm: Về cốt lõi, trầm cảm nghe giống như là một đứa trẻ bị mất đi sự hồn nhiên của mình vậy.

Sự hồn nhiên ở đây chính là cách mà những đứa trẻ vô tư tồn tại, cách chúng sống thoải mái dưới lớp da của bản thân và ngây thơ tin tưởng rằng mọi thứ đều tốt đẹp và sẽ luôn như vậy. Khi sự ngây thơ này mất đi, lý do không hẳn là vì chúng ta đã lớn lên, mà do đâu đó trên đường, chúng ta đánh mất đi cảm giác rằng bản thân mình xứng đáng. Trải nghiệm này được nhà nghiên cứu Brené Brown miêu tả lại rất chi tiết: Cảm giác hoặc trải nghiệm vô cùng đau đớn khi nhận ra rằng bản thân có rất nhiều thiếu sót, từ đó tự nhận bản thân không đủ xứng đáng để được yêu thương – Một sự kiện nào đó chúng ta đã trải nghiệm, tự bản thân gây ra, hoặc những lỗi lầm trong quá khứ, làm cho chúng ta cảm thấy không còn xứng đáng với những mối quan hệ.

Thật vậy, cảm giác không xứng đáng và mất đi sự hồn nhiên này chính là hình mẫu chung trong những cuộc gặp gỡ của tôi. Tôi nhận thấy rằng khi bạn lột bỏ đi các lớp triệu chứng của bệnh tâm lý – sự thiếu năng lượng, không thể cảm nhận niềm vui, mất đi mục đích sống, lo lắng gặm nhấm, và sự cô lập – thì bạn sẽ thấy được cảm giác cốt lõi đó, chính là sự xấu hổ, và nhục nhã.

Sự xấu hổ và nhục nhã ở đây không phải là theo cái nghĩa mà Sigmund Freud đề ra trong phức cảm Oedipus – những ham muốn biến thái và bốc đồng cơ bản của con người. Sự xấu hổ và nhục nhã ở đây chính là việc tự ghê tởm bản thân và sự bộc phát của những lời tự phê bình, “Mình không xứng đáng, mình không thể nào bằng người khác được, mình không quan trọng, nơi này không thuộc về mình”.

Với những suy nghĩ này trong đầu, chúng ta tự mặc định bản thân là người có lỗi trong mọi chuyện. Và cũng chính những suy nghĩ này là thứ dần khiến cho bạn bị trầm cảm, ngay cả khi cuộc sống vốn dĩ vẫn bình thường đến bao nhiêu.

Nhà phê bình nội tâm trong mỗi chúng ta có vẻ như là luôn đúng và có cảm giác như không thể nào tránh khỏi được, không thể nào bị câm lặng và đã bị hàn sâu trong tính cách của mỗi chúng ta. Nhưng sự thật không phải là như vậy.

Sự xấu hổ lớn lên ở những năm tháng tuổi teen, có khi là sớm hơn. Trong những căn phòng trị liệu tâm lý là những người có vẻ như đã vượt qua được những năm tháng đó nhưng sâu bên trong, họ vẫn còn cảm thấy bản thân mình là cái đứa nhóc dị hợm ở trường, con cừu màu đen, hoặc là cái đứa cố hoài mà vẫn không làm được gì nên hồn. Chúng ta đều có những nhà phê bình nội tâm kiểu đó. Nhưng có những người – những nghệ sĩ, những doanh nhân, những người trầm cảm lâu năm – họ sống gần gũi hơn với những nhà phê bình của họ. Họ bước đi trên phố mà những tiếng nói phê bình đó không còn là những giọng nói trong đầu họ, mà đối với họ, những giọng nói đó đã trở thành cái loa phát thanh. Brené Brown gọi những giọng nói đó là những con quỷ, Arianna Huffington gọi nhà phê bình nội tâm của cô là con bạn cùng phòng khó chịu, còn tôi gọi nhà phê bình của tôi là biên tập viên. Tôi luôn nghe tiếng biên tập viên của mình, lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại những lỗi sai trong câu chữ của tôi, những thứ tôi đã có thể nói mà sẽ làm cho tình huống đỡ bối rối hơn.

Nhà phê bình trong mỗi chúng ta có vẻ như là luôn đúng và có cảm giác như không thể nào tránh khỏi được, không thể nào bị câm lặng và đã bị hàn sâu trong tính cách của mỗi chúng ta. Nhưng sự thật không phải là như vậy. Nhà phê bình này thực chất là sự phán xét của những người khác về bản thân chúng ta, dù là thực tế hay tự chúng ta tưởng tượng ra, và khi tâm trí chúng ta còn mong manh, chúng ta nội tâm hóa những lời phán xét, bình luận này, để chúng hàn sâu thành một nhà phê bình nội tâm. Sau đó, không có sau đó nữa. Những lời đánh giá và nhận xét của người khác có thể không trực tiếp làm chúng ta tổn thương, một nhận xét thoáng qua, một cái nhìn chằm chằm, hoặc một câu bình phẩm đơn thuần nhưng nghe giống chỉ trích thường là đã đủ để cho sự xấu hổ tự khắc ăn nhập vào suy nghĩ của chúng ta, và rồi nó như một con ký sinh trùng, lúc nào cũng bám lấy suy nghĩ của chúng ta, ăn hết đi sự tự tin mà chúng ta đã xây dựng, và quyết không bao giờ rời bỏ chúng ta.

Chúng ta cũng đánh mất đi sự ngây thơ của bản thân khi những niềm tin chúng ta có về cuộc sống bắt đầu lung lay và thay đổi. Một thành viên gia đình rời đi và không quay lại, thế là sự linh thiêng của khái niệm gia đình bỗng nhiên bị phá vỡ. Một sự kiện thế này có thể làm cho chúng ta cảm thấy như chúng ta đã mất đi những nguyên tắc của bản thân, mỏ neo đến bến cảng an toàn cũng đã rời xa chúng ta. Nếu như nhà, nơi mà chúng ta luôn có thể quay về, mất đi sự linh thiêng của nó, thì chúng ta còn có thể đi về đâu và tin ai được nữa? Từ nhỏ đến giờ chúng ta đã bao giờ được yêu thương chưa? Chúng ta còn có thể tin được ai nữa không? Chính sự mong manh này sẽ là thứ làm cho chúng ta cứng rắn và khô cằn hơn với thế giới xung quanh.

Và nếu như cuộc sống ở nhà là chưa đủ thì còn có trường học. Cài cúc áo bộ đồng phục vào, học sinh sẽ được khen nếu trả lời đúng, bị phạt nếu dám nói chuyện trong lớp, học sinh gần như không được tự khám phá sự tò mò và trí tưởng tượng của bản thân. Chúng ta, khi ở trường đều đang được nhào nặn thành một đơn vị của xã hội lý tưởng.

Khá tình cờ, nhưng đa số những người mắc chứng trầm cảm mà tôi phỏng vấn đều là những học sinh cá biệt. Họ cảm thấy chán nản – và giáo viên, hoặc là cố vấn tâm lý nói thế này với họ - rằng họ không có động lực học, hoặc bị rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) – và nếu thẳng thắn nói ra, thì họ chỉ đang muốn nói rằng cái đứa nhóc này nó lười, bị đần và không muốn học. Những học sinh cá biệt này thường bỏ lớp để ngồi chơi game, để làm gì? Để được ở bất cứ nơi nào khác ngoài lớp học.

Những điều tôi nói trên đây có thể không có gì mới lạ lắm. Tuổi thơ và tuổi thiếu niên đóng một vai trò rất quan trọng trong việc ngăn ngừa trầm cảm phát sinh sau này. Trị liệu tâm lý thường dựa vào các chứng loạn thần kinh chức năng mà có thể đã được truyền cho chúng ta từ cha mẹ và cách mà chúng xuất hiện trong tiềm thức để ám ảnh chúng ta trong cuộc sống sau này. Nhưng người ta chỉ chú ý đến những thứ nổi trên bề mặt – bí mật gia đình, những cuộc cãi vã thê lương giữa bố mẹ và con cái, mấy ông chú lạm dụng, ông bố nghiện rượu,… - và sau đó họ chỉ gom hết những thứ này lại và cho rằng chúng là những yếu tố di truyền, rối loạn chức năng não.

Chúng ta, con người, thường rất bộp chộp cho rằng trầm cảm là một thứ gì đó thuộc về bệnh lý, trong khi sâu thẳm, cốt lõi của trầm cảm lại là một thứ mang tính cá nhân. Tìm được cái thứ gọi là trầm cảm trong cách mà chúng ta sống mỗi ngày, trong mối liên hệ giữa mỗi cá thể và thế giới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều so với việc cố gắng tìm nó đâu đó trong não chúng ta. Và, có lẽ, thay vì chữa sự khốn khổ này bằng những loại thuốc xịn hơn và mắc tiền hơn, chúng ta có thể ngồi xuống, lắng nghe và hiểu những thứ làm cho chúng ta cảm thấy xấu hổ và tủi nhục, những thứ mà xã hội, những giáo viên, và ngay cả chúng ta, đang bắt những đứa trẻ phải chịu đựng, tại sao chúng ta không bắt đầu bằng việc giúp thế hệ sau này lấy lại sự ngây thơ của chúng?

Một bài học mà tôi đã học được từ tất cả những thứ này là viên thuốc thần kì không hề tồn tại, không có bài tập trị liệu hay tư thế thiền nào có thể chữa lành được những vết thương của chúng ta. Những thứ này có thể giúp ích, tất nhiên rồi, nhưng bí quyết thật sự thì rất đơn giản nhưng lại quá khó để nhận ra và chiêm nghiệm: Bí quyết thật sự chính là nhận ra rằng chi riêng bản thân chúng ta là đã đủ rồi. Rằng chúng ta không hề khác biệt, kỳ lạ, tan vỡ, hư hỏng, lầm lỗi, không được yêu thương hay không đáng thương. Nhưng thay vào đó, chúng ta vẫn luôn xứng đáng, kể cả với những thiếu sót của bản thân, chúng ta mạnh mẽ sau những tổn thương, dũng cảm trong những nỗi sợ hãi, chúng ta đủ tốt, chúng ta đều có tiềm năng, chúng ta độc đáo, tuyệt vời, và chúng ta cũng vẫn đang mò mẫm, cố tìm lấy một chỗ đứng trong cuộc đời này.


Tác giả: Elitsa Dermendzhiyska
Nguồn: Medium
Bản dịch của: Trần Hoàng Khanh - Quora Vietnam
Artwork: Depression by Erik Turner

Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?


Trả lời: Mason Poepperling, con nghiện phim nghiệp dư tự phong.


Hãy cùng nhớ lại những thứ điên khùng nhất mà Freddy Mercury đã từng làm khi còn sống:

1. Ông từng cải trang cho công chúa Diana thành người đồng tính để đưa cô tới một quán bar đồng tính.

2. Trong album riêng của mình, Mr Bad Guy, ông có viết lời tựa thế này: “Album này được dành cho con mèo Jerry của tôi. Cả Tom, Oscar, Tiffany và những người yêu mèo khắp giải ngân hà nữa. !#$%#^ bọn còn lại!”

3. Ông viết bài “Crazy Little Thing Called Love” khi đang tắm. Khi đang trong phòng tắm, Freddy chợt nảy ra cảm hứng, thế là ông cho người mang đàn piano đến bồn tắm để sáng tác.”

4. Khi Brian May nói rằng Freddy không thể ghi âm bài “The Show Must Go On” bởi lúc đó ông đã yếu đến mức không đi nổi, thì Freddy làm một hụm vodka, và nói “Anh sẽ làm nó cưng ạ.” Brian không còn gì để nói.

5. Do quá lo lắng rằng ý tưởng trong đầu sẽ biến mất trước khi ông kịp ghi lại, Mercury đã cho lắp đàn piano ở đầu giường! Không chỉ có vậy, cái đàn đó còn có 2 đầu, để ông thậm chí không cần phải quay người lại để chơi đàn.

6. Khi một khán giả hét lên phỉ báng trong một buổi diễn của Queen, ông cho dừng buổi diễn lại, lệnh cho đội kỹ thuật chiếu đèn vào người đó, và nói “Cưng nói lại anh nghe cái.” Người đó im lặng.

7. Ông từng đến một buổi tiệc mang theo một đám người lùn đội trên đầu những cái khay chứa ma tuý.

“Liệu Freddie Mercury có thực sự điên khùng như bộ phim Bohemian Rhapsody đã mô tả không?” thì tôi nghĩ là không. Tôi cho rằng bộ phim đó đã giảm nhẹ đi sự điên khùng thật sự của ông. Dù tôi phải công nhận, rằng màn trình diễn của Rami Malek đã mang đến thành công cho phim, và việc anh phải diễn như vậy là để giữ cho nhịp phim ổn định và giữ được đánh giá PG-13.


Bản dịch: Trung Nguyen - Quora Vietnam Group - https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2311671755732614/

Tự do kiểu Trung Quốc

Mấy hôm nay bà con đang chửi bới ầm ỹ vụ dự thảo Luật "An ninh mạng" của Việt Nam có đoạn đòi block các công ty nước ngoài (có Facebook mí cả Google), thế nên cọp lại cái bài này cho nó hợp tình hình....


Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người Trung Quốc mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?

Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.

Vạn lý tường lửa của Trung Quốc

Không còn ai ở Trung Quốc quan tâm đến cái gọi là công cụ tìm kiếm Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com, dù sao thì họ cũng chưa được dùng Google bao giờ. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.

Nhiều năm trước, ở Trung Quốc chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook.Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.

Rồi, ở Trung Quốc không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.

Nhiều năm trước, người Trung Quốc chúng ta cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.

Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.

Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, Trung Quốc sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.

Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.

Nhưng giờ đây, nó không còn nữa. Nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất, Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.

Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.

Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.

Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.

Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.

Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.

Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.

Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.

Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.

Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???

Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.

Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.

Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.


__________
P/S: Dịch từ một bài viết của một tác giả Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn. Nhưng nó đã được share với tốc độ chóng mặt ở Trung Quốc.

__________
Bài của một người dùng internet Trung Quốc, so sánh với quá khứ lúc Trung Quốc chưa đóng cửa internet để kiểm duyệt thông tin trên mạng. Mấy ngày gần đây bài này được chia sẻ nhiều trên Facebook, do một page có tên “Người Trẻ Nhìn” chép lại, xóa đi mấy câu minh họa hình ảnh ở trang web gốc, và phổ biến. Bài gốc có lẽ từ một người dùng có tên “VietFact” dịch và đăng ở trang mạng Hải ngoại phiếm đàm => https://haingoaiphiemdam.com/a380/tu-do-kieu-trung-quoc

Chuyện tử tế - Trần Văn Thuỷ

Bộ phim của đạo diễn Trần Văn Thuỷ đã làm hơn 30 năm nhưng cho đến giờ này vẫn còn tính thời sự (cho dù vẫn còn ít người Việt cả trong và ngoài nước biết đến bộ phim này - một bộ phim khác nữa là "Hà Nội trong mắt ai").

Đạo diễn Trần Văn Thuỷ

Những ngày qua đã có quá nhiều post về những điều không tích cực (chủ yếu về công ty lừa đảo Thiên Ngọc Minh Uy), vậy đóng lại năm 2016 này bằng một nội dung tích cực đã có cách đây 30 năm (tất nhiên xem xong thì vẫn nặng đầu thôi).

Bộ phim "Chuyên tử tế" - 1985 (gồm cả nội dung giới thiệu)


Đọc thêm: Đạo diễn Trần Văn Thuỷ nói về chuyên tử tế ngày nay (trả lời phỏng vấn RFA, đã có trong clip trên)


    Clip giao lưu của ông Trần Văn Thuỷ nhân sự kiện 30 năm bộ phim "Chuyện tử tế" - Truyền hình VOV


    Bộ phim "Hà Nội trong mắt ai" - 1982 - Được gọi là tập 1 của "Chuyện tử tế" (dù không liên quan gì)

    Tại sao Blogspot - WordPress bị chặn và cách vượt qua mà không phải dùng VPN hoặc đổi DNS

    Hiện nay hai nền tảng blogging là Blogspot (Blogger - của Google) và WordPress đuợc rất nhiều blogger (từ người dùng nghiệp dư đến người dùng chuyên nghiệp) khắp thế giới sử dụng. Đặc điểm của cả hai hệ thống này đều có hạ tầng tốt, bảo mật cao, dễ dàng tuỳ biến, SEO tốt, và tất nhiên là hoàn toàn miễn phí.

    Thế nhưng Blogspot và WordPress đều bị các ISP ở Việt Nam chặn toàn bộ (chặn DNS, đổi sang dùng Google DNS hoặc Open DNS là được), nghĩa là các web/blog có địa chỉ dạng .blogspot.com hay .wordpress.com đều không thể "truy cập bình thường" ở Việt Nam.

    Vậy nên bài viết này đi tìm câu trả lời cho 2 câu hỏi:
    1. Tại sao Blogspot/WordPress bị chặn?
    2. Làm cách nào để vượt qua mà không phải dùng VPN hoặc thay đổi DNS? (để bất kỳ người dùng nào cũng có thể truy cập được).


    1. Tại sao Blogspot/WordPress bị chặn?

    Thông thường thì các dịch vụ kiểu này sẽ bị chặn khi:
    • Vi phạm pháp luật của Việt Nam
    • Vi phạm "thuần phong mỹ tục" của Việt Nam
    • Là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với các ISP ở Việt Nam
    Nhìn tất cả 3 cái nội dung trên, thì thấy Blogger lẫn WordPress đều không vi phạm vào điều gì cả, và cũng chẳng có ISP nào ở Việt Nam cung cấp dịch vụ blog để mà cạnh tranh trực tiếp. Vậy tại sao lại chặn? Ở "xứ thiên đường" này chỉ chỉ cần một lý do duy nhất: "chính trị".

    Vậy "chính trị" ở đây là gì? Là do hai cái nền tảng này ngon quá nên có kha khá các blog "không vừa mắt" theo quan điểm của Nhà nước Việt Nam, phần lớn là các blog kiểu "báo lề dân" đối lập với hơn 600 "báo lề đảng", điểm ra thì cũng được vài cái như: Boxit, Dân Làm Báo, Quan Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực (Blogspot) hay Anh Ba Sàm (WordPress). Trước thì cũng không chặn, dưng hai cái hệ thống này lại ngon, khó/không hack vào được, tấn công cũng không xong, cướp cũng không nổi, thế nên có cái mệnh lệnh "từ nơi lạ" là chặn lại, vậy là chặn thôi (và đừng có hỏi hay thắc mắc).

    Giờ thì rõ rồi chứ, vậy làm thế nào để không bị chặn nhỉ? Có mấy cách như sau:
    • Google (Blogspot)/WordPress kiện Nhà nước Việt Nam về việc hạn chế sản phẩm của họ
    • Nhà nước Việt Nam "tự dưng" thay đổi (hay còn gọi là "tự diễn biến") nên bỏ mệnh lệnh chặn đi.
    Khả dĩ không? HOÀN TOÀN KHÔNG

    Thế nên buộc phải chấp nhận, và tìm cách khác thôi.

    2. Vượt qua như thế nào?

    Thực ra đây mới chỉ là chặn DNS (cho đến tháng 12/2016), nghĩa là cái ISP ở Việt Nam mỗi khi có yêu cầu (request) vào các sites/blogs .blogspot.com hoặc .wordpress.com thì trả về lỗi là không tìm thấy nên người dùng bình thường sẽ thấy trình duyệt web báo lỗi (nên sẽ không vào nữa). Do đó để vượt qua một cách đơn giản thì đổi DNS của máy tính/điện thoại sang sử dụng máy chủ DNS của nước ngoài chứ không dùng máy chủ DNS của các ISP ở Việt Nam nữa. Ví dụ như:
    • Google DNS: 8.8.8.8 và 8.8.4.4
    • Open DNS: 208.67.222.222 và 208.67.220.220
    • Symantec (Norton) DNS: 199.85.126.20 và 199.85.127.20
    Cách khác (lời khuyên là nên dùng cách này, để lúc nào cũng an toàn): sử dụng VPN.

    Nếu dùng máy tính, trình duyệt là Chrome thì cài cái extension có tên là "Hotspot Shield" vào là xài được ngay, còn trên mobile thì có cả mớ, nhưng nên dùng loại app trả tiền cho nó xịn (trên iOS thì nên bỏ $3 ra mua cái VPN Master Pro là ngon, còn không thì cứ tìm cái app miễn phí Hotspot Shield là cũng đủ ngon).

    Gọi là "đơn giản" nhưng thực ra không đơn giản vì người dùng bình thường không biết làm cái món này. Vậy liệu có cách thức nào đơn giản hơn nữa để người dùng "bình thường" có thể "truy cập bình thường"? Câu trả lời là CÓ.

    Để thực hiện được câu trả lời này thì cần làm 2 bước sau:

    Bước 1:

    Chuyển sang sử dụng tên miền (domain) riêng chứ không dùng mặc định ở .blogspot.com hoặc .wordpress.com nữa. Khi đó thì cần chi phí mua một cái tên miền, khoảng 250k/năm rồi đưa vào hệ thống blogging.

    Đối với Blogspot thì miễn phí (giống như cái blog này là dùng tên miền riêng - tyrionguyen.com), còn đối với WordPress thì phải sử dụng bản trả phí ($3/tháng - ít nhất là cho bản Personal)

    Bước 2: (thực ra bước này chỉ áp dụng đối với Blogspot)

    Do các tài nguyên ảnh khi biên tập nội dung trong Blogspot sẽ được upload lên máy chủ của Google, sẽ có các địa chỉ là bp.blogspot.com, điều này dẫn tới có dùng tên miền riêng thì vẫn bị chặn không hiển thị được ảnh (vì tất cả các địa chỉ kết thúc với .blogspot.com là bị chặn tuốt tuột, không phân biệt đó là cái gì cả), thế nên mới cần dùng "mẹo" để xử lý tình huống này.

    Và cái "mẹo" này là chỉnh ảnh trỏ sang địa chỉ khác (chỉ là địa chỉ khác của Google, còn vẫn là hệ thống máy chủ này), và cái mẹo này đòi khỏi phải cập nhật vào mẫu (template) một vài dòng code Javascript, thế nên cần biết một chút "kỹ thuật" để sửa mã HTML của mẫu (template), còn hem biết thì tìm ai đó biết mà nhờ thôi 😛😛😛😛😛

    Cụ thể là đổi các địa chỉ ảnh từ ".bp.blogspot.com" sang "lh4.googleusercontent.com" hoặc "lh5.googleusercontent.com", vì bản chất đây là hệ thống máy chủ dùng để host các nội dung của người dùng, nhưng có nhiều tên miền khác nhau (để sử dụng cho các dịch vụ khác nhau mà).

    Cụ thể hơn thì chính là đoạn code Javascript tý xíu ở dưới (với giả định sử dụng jQuery - $):
    $('img').each(function(){
      this.src = this.src.replace(/[0-9]+.bp.blogspot.com/, 'lh4.googleusercontent.com');
    });

    Đơn giản thế thôi, test thử bằng cách dùng điện thoại (tắt wifi đi rồi dùng 3G - của MobiFone hoặc VinaPhone) truy cập lại chính cái blog này sẽ thấy ngon lành và tất cả các ảnh đều hiển thị tốt 😃😃😃

    Hoặc là có cách đơn giản hơn, nếu thấy cái template "Simple Magazine" hiện tại của blog này đủ ngon để dùng, thì chỉ cần lấy về dùng là xong (trong template có sẵn cái đoạn mã trên để điều chỉnh ảnh và cả những thứ khác liên quan rồi), thế thôi.....

    Sự cứu rỗi ở nhà tù Shawshank (The Shawshank Redemption)


    Mềnh lần đầu tiên xem cái phim này là vào khoảng năm 2000 với lý do đơn giản: tên phim éo gì mà đọc trẹo cả mồm (sau phải hối hận, mỗi năm xem lại một lần, lại thêm một lần đọc trẹo mồm nữa 😊)

    Giờ bộ phim này quá nổi tiếng rồi, review khắp nới nên cũng không review giới thiệu lại làm gì.

    ‘Nhà tù Shawshank’, thời gian tạo nên sự vĩ đại (VnExpress):
    “Hy vọng là một thứ tốt đẹp và có lẽ là tốt đẹp nhất. Và chẳng thứ tốt đẹp nào có thể chết cả” - những từ mà Andy nói với Red cũng ứng nghiệm với The Shawshank Redemption, khi kiệt tác về tình bạn, cuộc sống và hy vọng này sẽ trường tồn mãi trong lịch sử điện ảnh.

    5 bài học sâu sắc về cuộc đời từ bộ phim (Tri Thức Trẻ / GenK):
    1. Đừng bao giờ để mất hy vọng
    2. "Get Busy Living or Get Busy Dying"- Hoặc là một cuộc sống ồn ã, hoặc là một cái chết ồn ã
    3. Hạnh phúc luôn đợi bạn phía cuối con đường
    4. Giữ vững tâm trí ngay cả khi mọi thứ trở nên tồi tệ
    5. Lợi dụng người khác sẽ dẫn đến vô số rắc rối

    The Shawshank Redemption - Kẻ thua cuộc vĩ đại nhất lịch sử (TT & VH):
    Dù không chiến thắng tại Lễ trao giải Oscar, nhưng chắc chắn bạn sẽ phải công nhận The Shawshank Redemption là một kiệt tác ngay sau khi xem xong
    Ai cũng là người tự do (dù chỉ trong khoảnh khắc)

    Còn bài học đối với mềnh là: Thành thạo kiến thức về tài chính bao giờ cũng là điều quan trọng bậc nhất 😆 


    Liên kết xem trực tuyến:



    Cuộc đời bi thống của người anh hùng "Phá Tống Bình Chiêm"

    Đây là bài viết của bạn Dũng Phan trên page "The X file of History" về Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt.

    Page "The X file of History" là một page rất hay trên Facebook (tốn của tui kha khá thời gian), nhưng bực nhất là các bài thường post theo kiểu mô tả ảnh nên khi xem lại thì chữ đọc rất khó chịu, thế nên copy ra đây để đọc lại cho dễ dàng.

    Và để tham gia bình luận trao đổi, mời vào trực tiếp tại page "The X file of History".




    VIỆT QUỐC CÔNG LÝ THƯỜNG KIỆT

    NGƯỜI ANH HÙNG "PHÁ TỐNG BÌNH CHIÊM", MỘT CUỘC ĐỜI BI THỐNG

    Tôi sẽ bắt đầu bằng một nhận định. Các bạn hãy nhớ nhận định này, và hiểu thêm về lịch sử dân tộc. Lịch sử dân tộc này có 2 vị hoạn quan đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong dòng chảy của đất nước, đây là hai người anh hùng đã bẻ lái lịch sử. Là khai quốc công thần sáng lập triều đại, là người anh hùng trị nước, là đại tướng quân đánh dẹp. Người đầu tiên là tả quân Lê Văn Duyệt – khai quốc công thần nhà Nguyễn, người đánh bại Tây Sơn trên đầm Thị Nại, vị tổng trấn đã tạo nên bộ mặt của Gia Định ngày đầu, nền tảng cho Sài Gòn - TP. HCM của ngày hôm nay. Và người thứ hai, vị anh hùng đánh giặc xâm lăng của dân tộc: Thái Úy Lý Thường Kiệt.

    Bây giờ, ta sẽ nói một chút về đề tài hoạn quan. Quan điểm của chúng ta về hoạn quan thời phong kiến đôi khi lệch lạc, một phần chính vì các bộ phim truyền hình Trung Quốc mà ta hay được xem. Đó hoặc là những kẻ bệnh hoạn, những kẻ tham ô, hoặc những kẻ nhũng loạn triều chính người người đòi tru diệt. Đấy là Triệu Cao, là Thập Thường Thị, là Ngụy Trung Hiền…

    Hoạn quan Việt Nam thì sao? Cũng như nhiều nhân vật lịch sử thời nhà Nguyễn. Lịch sử chúng ta đã lãng quên nhiều vị hoạn quan rất giỏi. Ngoài hai người uy vũ văn võ song toàn Lê Văn Duyệt và Lý Thường Kiệt ở trên. Hôm nay, tôi sẽ cho các bạn hai cái tên nữa. Một người là kiến trúc sư, và người kia uy vũ chẳng kém Lý Thường Kiệt hay Lê Văn Duyệt, nhưng đã rớt lại trong dòng chảy dân tộc.

    1- Nguyễn An: tôi không bất ngờ nếu các bạn tròn mắt “Ủa ai đây? Nghe lạ hoắc vậy ta?” Nếu tôi có chút quyền trong tay, tôi cho cái tên này trở thành “Ông tổ của Kiến trúc sư Việt Nam” không chừng. Nhưng mà chắc không đâu. Bởi điều ta tự hào tới đây mang tính chất “gốc Việt” nhiều hơn là tính chính thống.

    Người mà các bạn vừa phát âm ra đấy chính là vị TỔNG CÔNG TRÌNH SƯ đã xây dựng TỬ CẤM THÀNH BẮC KINH dưới thời Minh Thành Tổ. Khi các bạn qua du lịch Trung Quốc hay các bạn du học sinh Việt Nam ở Trung Quốc. Các bạn hãy nhớ rằng, cửa Chính Dương, còn gọi là Tiền Môn, ở phía Nam quảng trường Thiên An Môn hiện tại chính là do ông xây dựng. Quốc Học (Quốc tử giám) giờ là thư viện Bắc Kinh cũng do ông xây nên. Bắc Kinh hôm nay có dấu ấn của người Việt ta.

    Kiến trúc sư Nguyễn An quê gốc Hà Đông (Hà Nội ngày nay). 16 tuổi tham gia thi công thành Thăng Long. 26 tuổi, khi đất nước bại trận trước nhà Minh. Ông và hàng trăm chàng trai trẻ, những nhân tài của đất nước này bị Trung Quốc hốt về và bị thiến để làm hoạn quan (Cái nhục mất nước nó ghê gớm lắm). Dù làm hoạn quan, nhưng đức tính khiêm tốn, thanh liêm, và biệt tài tính toán đã giúp ông lọt vào mắt xanh của Minh Thành Tổ. Và tài năng kiến trúc ấy đã nở rộ như mặt trời chính ngọ.

    Sau này, nhà sử học Trung Quốc là Trương Tú Dân còn phải viết ra “An không chỉ riêng giới công trình đáng ngưỡng mộ mà thị dân Bắc Kinh cũng nên uống nước nhớ nguồn, kỷ niệm chớ quên."

    Và ông là người Việt Nam bị bắt làm tù binh.

    2- Hoàng Ngũ Phúc: Ai là người đã khiến cho Nguyễn Nhạc – Nguyễn Huệ phải sợ hãi một phép? Ai là người khiến cho Tây Sơn phải dùng bạc vàng xin hàng để tránh họa tiêu diệt? Ai là người đầu tiên vượt qua Lũy Thầy Đào Duy Từ nổi tiếng để vượt qua sông Gianh tiến vào địa phận của chúa Nguyễn? Câu trả lời chính là Hoàng Ngũ Phúc – vị đại tướng số 1 của Chúa Trịnh. Và ông cũng là một hoạn quan. Hoàng Ngũ Phúc là một cái tên đã bị rớt lại trong dòng chảy của dân tộc. Dù võ nghệ của ông, mưu kế, tính thanh liêm, sự trung thành của ông là đáng để ngã mũ.

    Tôi xin dừng lại ở Hoàng Ngũ Phúc rất ngắn ngủi. Ấy không phải là vì không thể viết hết ý. Mà để dành cho các bạn một bài viết xứng đáng hơn đang đợi các bạn ở tương lai gần trong page "The X file of History" này. Hãy quay lại một ngày, và đọc về vị tướng quân đầu tiên vượt qua Lũy Thầy Đào Duy Từ này.

    ***

    Tôi đã bắt đầu bài viết bằng những câu chuyện về hoạn quan, để nói với các bạn 2 điểm:

    1. Đầu tiên, để bạn xem chuyện hoạn quan lập nên kỳ công cho đất nước này là một chuyện hiển nhiên, hạn chế những cmt về ông như thể là phát hiện mới (điều tôi đã gặp rất nhiều ở bài viết Lê Văn Duyệt trước đó). Đấy là điểm đặc biệt của lịch sử Việt Nam. Những người hoạn quan công lao rất lớn và đều vì dân vì nước.
    2. Thứ hai, hãy nhớ để tự hào: rằng ngoài những trang sử vẻ vang chống giặc ngoại xâm, ta đã có những con người tài giỏi thế nào, hơn người thế nào, dù họ khiếm khuyết. Hoạn quan của ta không phá bậy phá bạ như hoạn quan Trung Quốc. Mà ngược lại, còn xây dựng đất nước. Cũng như trong thế giới hiện đại bây giờ. Những người khiếm khuyết đôi khi toàn vẹn hơn nhiều lần những người bình thường khác.

    ***

    Bây giờ, ta hãy đến với nhân vật chính của bài viết, câu chuyện về Thái Úy Lý Thường Kiệt.

    ĐỜI TƯ

    Lý Thường Kiệt sinh năm 1019, ông vốn thuộc họ Ngô, tên thật là Tuấn, tự là Thường Kiệt, sau được ban quốc tính (được mang họ nhà vua), nên gọi là Lý Thường Kiệt. Họ Ngô chắc khiến bạn có chút liên tưởng, không sai chút nào. Ngô Tuấn chính là cháu 5 đời của Thiên Sách Vương Ngô Xương Ngập–hoàng tử trưởng của Ngô Quyền: người anh hùng đã đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, chấm dứt 1000 năm Bắc Thuộc. Dòng họ Ngô đã sinh ra hai người anh hùng ở hai thế kỷ khác nhau đánh tan quân xâm lược phương Bắc.

    Đây ta tạm gọi là “hổ tổ sinh hổ chắt”.

    Các bạn mang họ Ngô hãy tự hào về hai vị anh hùng của mình nhé.

    Ngô Tuấn dung mạo đẹp đẽ, khôi ngô, và từng được phong “Đệ nhất mỹ nam tử” thời bấy giờ. Không chỉ có vẻ ngoài, Ngô Tuấn còn là một người thông minh và ham học hỏi. Văn võ song toàn. Đọc binh pháp Tôn Tử từ nhỏ, lại giỏi bắn cung, cưỡi ngựa. Tuổi trẻ tài cao như thế, lại thêm vẻ ngoài tuấn tú. Một người có thể coi là hoàn hảo. Đúng là “tài hoa chi lắm cho trời đất ghen”. Một người hoàn hảo như thế lại trở thành hoạn quan?

    Câu hỏi này sẽ là nghi vấn ngàn đời.

    Bài viết hôm nay của tôi sẽ là một cách nhìn mới được kiến giải qua những phân tích sự kiện đã có với hiểu biết cá nhân.

    Ngô Tuấn thời trẻ có một mối tình oan nghiệt với một người con gái tên là Dương Hồng Hạc - mỹ nhân thuộc dòng họ Dương. Người sau này trở thành hoàng hậu Thượng Dương. Mối tình đó không thể đi đến cuối cùng, vì Dương Hồng Hạc được gả cho thái tử Lý Nhật Tôn.

    Thời đầu phong kiến Việt Nam có hai dòng họ lớn, đấy là họ Dương và họ Ngô. Mối uyên nguyên từ Ngô Quyền – Dương Đình Nghệ vào thế kỷ IX kéo dài đến Ngô Tuấn – Dương Hồng Hạc của thế kỷ XI. Nhưng Ngô Tuấn không có cái quyền nghiêng trời lệch đất như Ngô Quyền để quyết định cho vận mệnh của mình. Sự chấm dứt mối tình với hoàng hậu Dương Hồng Hạc đã dẫn đến một bi thương về đợt “hoạn quan” sau này của ông. Dương Hồng Hạc không được Lý Thánh Tông để ý, và bà muốn Lý Thường Kiệt có tác động trong cuộc “thâm cung nội chiến” này. Đứng giữa tình thế hung hiểm như vậy. Lý Thường Kiệt bắt buộc phải lựa chọn. Đi sai một bước thì lưỡi gươm của cả hoàng thượng và hoàng hậu đều có thể đặt lên đầu ông.

    Việc ông trở thành hoạn quan có thể nói là bởi vì ông không muốn trở thành cái gai trong mắt hoàng thượng, cũng là lời cáo chung đầy bi thống của ông đối với Dương Hồng Hạc, và hơn cả, là lời khẳng định rõ ràng nhất xin đứng ngoài cuộc trong câu chuyện tình yêu và mối quan hệ lằng nhằng chốn hậu phi này.

    Cho dù cái giá phải trả là đắt, quá đắt !

    Đấy là lý do tại sao một chuẩn tài mạo song toàn, dung mạo tựa ngọc như Lý Thường Kiệt lại trở thành hoạn quan. Bởi vì sinh mệnh của bản thân và cái chí lớn chưa làm gì nên sự nghiệp, không thể chết vì một mối tình thời niên thiếu trong cuộc chiến chốn quan trường và chốn hậu cung.

    Sự sủng ái mà thái tử Lý Nhật Tôn (sau này là vua Lý Thánh Tông) đã dành cho ông như một sự bù đắp lớn lao cho cái hy sinh khủng khiếp ấy của người đàn ông văn võ song toàn, dung mạo đẹp đẽ đó. Không chỉ được đổi thành họ Lý mà các chức danh cao quý nhất đã lần lượt đến với Ngô Tuấn. Và Lý Thường Kiệt đã đáp lại bằng trí tuệ và võ lược của mình để giữ vững cho thiên hạ nhà Lý.

    Một bằng chứng nữa, khi vương phi Ỷ Lan và hoàng hậu Thượng Dương có cuộc đấu đá cho vị trí nhiếp chính. Lý Thường Kiệt đã chọn Ỷ Lan. Điều này cho thấy tâm tư cẩn mật của ông là ra sao, và tầm nhìn của ông. Nên nhớ khi ấy Thượng Dương Hoàng Hậu có sự ủng hộ của thái sư đầu triều Lý Đạo Thành. Tư duy chính trị nhạy bén ấy là lý do cho ông trở thành vị quan đầu triều nắm giữ mọi chức vị quan trọng và luôn được tín nhiệm. Tầm nhìn của ông, mọi nước cờ đều là lựa chọn không chỉ đặt đại cuộc lên hàng đầu mà còn giữ cho ngày ông mất, là mồ yên mả đẹp.

    Ngô Tuấn Lý Thường Kiệt là một vĩ nhân, bởi chỉ có vĩ nhân trăm năm có một người như thế, mới đánh đổi được và làm được những điều thống thiết đến như vậy, bi tráng đến như vậy, và tạo nên sự nghiệp anh hùng ngất trời mà ta sẽ biết sau bài này.

    VÕ LƯỢC

    Có lẽ khi chúng ta được dạy về Lý Thường Kiệt, các bạn thường nghe kể về kỳ tích đánh Tống và bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”. Tôi sẽ không bắt đầu bằng câu chuyện ấy, tôi sẽ dẫn dắt các bạn đến với câu chuyện về kỳ tích khác của vị tướng uy vũ này. Đấy là “Bình Chiêm”.

    Vào năm 1069, lãnh thổ đất nước ta kéo dài đến tỉnh Hà Tĩnh là dừng lại. Đấy là lãnh thổ của Đại Việt. Lãnh thổ của Chiêm Thành kéo dài từ Quảng Bình cho đến Ninh Thuận bây giờ. Tôi dùng địa danh hôm nay nên chắc các bạn mường tượng ra rồi.

    Thời điểm đó, Đại Việt là một quốc gia hùng mạnh và ra lệnh cho Chiêm Thành phải thần phục. Vua Chiêm khi đó là Chế Củ thay đổi chính sách ngoại giao và muốn thần phục nhà Tống, dựa vào nhà Tống để chống đối Đại Việt.

    Vua Lý Thái Tông không chấp nhận điều ấy, quyết định Nam Tiến. Đại tướng tiên phong Lý Thường Kiệt từ Thăng Long đi đường thủy, dẫn 5 vạn quân với 2000 chiến thuyền bằng mọi giá phải khiến Chiêm Thành thần phục. Tại nơi đây, ta được chứng kiến cảnh "hổ vào chuồng dê". Quân Chiêm Thành không có ai đáng là đối thủ của Lý Thường Kiệt, thế của ông như chẻ tre, đánh đâu thắng đấy:

    • Ngày 24/2/1069, vua Lý Thánh Tông hạ chiếu tấn công Chiêm Thành.
    • 10 ngày kể từ khi rời Thăng Long, đưa quân vào hải phận Chiêm Thành.
    • Sau 15 ngày, Lý Thường Kiệt có mặt tại cửa biển Nhật Lệ (Quảng Bình ngày này). Dừng ở đây một chút nhé. Bạn có thấy hành quân thần tốc không? Đã nắm sử thời nhà Lý ở đây, bạn sẽ dễ dàng hiểu về cuộc hành quân của vua Quang Trung. Lý do vì sao ông có thể hành quân nhanh như thế để ra tiêu diệt Tôn Sĩ Nghị, cũng chính từ đường thủy mà ra.
    • Cửa Nhật Lệ là nơi tập trung của thủy quân Chiêm Thành. Một cuộc đụng độ xảy ra, Lý Thường Kiệt dễ dàng bẻ gãy tuyến phòng thủ thứ nhất của Chiêm Thành.
    • Sau 19 ngày, quân Đại Việt đã kéo tới Quy Nhơn. Tướng Chiêm là Bố Bì Đà La dàn trận trên bờ sông Tu Mao chặn đánh. Vào trận, sau vài nốt nhạc. Lý Thường Kiệt chém đầu tướng Chiêm là Bố Bì Đà La rồi vượt qua sông Tu Mao, thẳng tiến đến kinh đô Chiêm Thành. 26 ngày để từ kinh đô nước mình qua kinh đô nước bạn. Trước Quang Trung và Lê Trọng Tấn, đấy là Lý Thường Kiệt.
    • Vua Chế Củ trong đêm mang vợ con chạy trốn. Lý Thường Kiệt hạ gục Chiêm Thành. Trong vòng 1 tháng, đuổi Chế Củ ra tới tận biên giới Chân Lạp. Và bắt sống tại biên giới. Khi đó là vào tháng 4.
    • Tháng 7, đoàn quân Nam Chinh chiến thắng trở về. Vua Chế Củ và toàn gia bị bắt sống. Để xin toàn mạng. Chế Củ xin cống nạp cho Đại Việt ba châu: Bố Chính, Ma Linh và Địa Lý. Bạn biết đó là vùng đất nào không? Đấy là Quảng Bình và Quảng Trị hôm nay. Có lẽ đọc đến đây, mình đã cho các bạn miền trung biết thêm một chút lịch sử của quê hương các bạn rồi đấy.


    35 năm sau, người kế thừa ngôi báu của Chiêm Thành là Chế Ma Đa quyết định đòi lại đất của tổ tiên. Ông mở đợt phản công nhắm về Đại Việt và lấy lại 3 vùng đất ấy. Lý Thường Kiệt buộc phải ra tay. Năm ấy, vị tướng già của chúng ta đã 85 tuổi. Lý Thường Kiệt là vị tướng quân có tuổi thọ cao bậc nhất trong lịch sử dân tộc. Ông làm quan trải qua ba đời vua nhà Lý, gồm Lý Thái Tông : 1028-1054 , Lý Thánh Tông : 1054-1072 và Lý Nhân Tông: 1072-1127.

    Lại một lần nữa, ông đánh tan quân Chiêm Thành. Buộc Chế Ma Na phải trả lại 3 vùng đất đã được lấy đi.

    Với nền tảng nhà Lý đặt ở thế kỷ XI trên bệ phóng là mưu lược cầm quân của Lý Thường Kiệt. Các đời Trần, Hồ, Lê, Nguyễn sau này dần dần tạo nên đất nước hình chữ S như ngày hôm nay. Tất cả mọi sự đều bắt nguồn từ quân trạng của Thái Uý Lý Thường Kiệt.

    ***

    Câu chuyện hôm nay để hiểu về con đường mà cha ông ta đã từng đi. Hãy góp phần bảo vệ quê hương, đấy là vùng đất cha ông ta đổ xương máu để giành được. Lịch sử luôn công bằng, lịch sử sẽ hỏi ta rằng, đất không phải là ta giành được, đất là do cha ông đổ máu mà có, thế hệ sau hãy phát triển hoặc giữ gìn mảnh đất chứ đừng phá công sức của cha ông.

    Nếu hôm nay phá hoại tấc đấc của cha ông, ngày xuống suối vàng, trả lời sao với tiền nhân đây?

    (Hết phần 1: “BÌNH CHIÊM”. Đón đọc Phần 2: “PHÁ TỐNG”)

    Viết cho người đã khuất....

    Em,

    Ngày cuối năm, trời lạnh, mưa bay lất phất, anh ngồi ở Cafe Nhân (31 Láng Hạ), ngồi ở cái quán cũ đã ngồi từ cách đây 15 năm khi mà công ty khởi nghiệp đầu tiên "của" anh được bắt đầu. Giờ đây cái công ty đó đã qua đời, cũng như em đã ra đi hơn 10 năm rồi, chỉ khác là em còn được người khác nhớ thương, còn cái công ty kia thì đã chết nhưng vẫn chưa chết (và nó sẽ là dấu vết của cuộc đời này).

    10 năm đã qua chứ không phải còn là chuyện ngày hôm qua, nhưng mấy ngày vừa rồi có chuyện để gợi nhớ lại về em. 10 năm, giờ nấm mồ không những đã xanh cỏ mà linh hồn em cũng đã siêu thoát từ rất lâu rồi. 10 năm, giờ những ai còn ký ức về em? Đầu tiên sẽ là cha mẹ của em, người đầu bạc đưa tiễn người đầu xanh, nỗi đau này có lẽ 10 năm rồi vẫn chưa phai. Sau đó là 2 đứa con nhỏ của em, dù có lẽ 2 đứa nó không thể nhớ được nhiều vì đứa lớn cũng chỉ 3 tuổi khi em ra đi, đứa nhỏ khi đó còn chưa mọc răng, giờ 2 đứa có lẽ chỉ mơ hồ về mẹ của mình qua lời kể của ông bà, của cậu, của chú bác mà thôi.

    Mấy đêm vừa rồi khó ngủ, chợt nhiều kỷ niệm được nhớ lại một mình, được nhớ lại xen kẽ sự xót xa cho em và sự khinh bỉ cho kẻ khác. Dẫu sao đến phút cuối cùng em cũng chưa (chứ không phải là không) biết những gì đã xảy ra. Nhưng giờ em đã là người ở xứ khác thì có lẽ em cũng đã nhìn thấy từ chiều không gian khác, từ vùng thời gian khác về những chuyện đã xảy ra, chắc em cũng đã hiểu sự đớn đau của em, lẫn cái chết của em được mang ra làm trò hề cho truyền thông ra sao, mang ra đánh bóng cho kẻ khác như thế nào rồi.

    Thôi, hôm nay nghĩ chỉ được đến đây, viết mấy dòng nhớ về em.